Đang tải dữ liệu Đang tải dữ liệu......

“Bóc mẽ” những chiêu… lừa

Để khỏi bị mất tiền oan thì ai cũng nên cảnh giác. Cách tốt nhất là im lặng, không nhìn, không hỏi, không nghe. Cứ như người mù, người câm, người điếc cho chắc ăn…

“Dằn mặt” người mua

Chị Lan vừa dắt xe vào bãi gửi của siêu thi BigC, bỗng có một cậu choai choai tầm 16 tuổi, đứng trước mặt mình, gõ cái kính màu đen vào đầu xe và hỏi trắng trợn: “Mua không? Rẻ như bèo”.

Bất ngờ trước thái độ và cách ăn nói xếch mía của cậu ta, nó cũng chỉ bằng tuổi cháu mình ở nhà. Nhưng vì không chấp nên Chị Lan lắc đầu. Cậu ta nài nỉ thêm một vài lời nữa rồi bỏ đi. Trước đó cậu ta còn quẳng lại một câu nói trống không: “Có mỗi cái kính này mà cũng không mua nổi. Keo kiệt”.

Một lần khác, cũng là một tên “trời ơi đất hỡi” ở đâu đến hỏi Thu có mua quần bò cũ không? Ban đầu hắn ta dùng lời lẽ rất lịch sự, một chị hai em. Vừa nói hắn ta vừa lôi trong áo ra hai cái quần bò nữ có vẻ đã có người mặc rồi và ép Thu lấy với giá chỉ 50 nghìn. Biết là đồ phỉn, đồ phò nên chị Thu quay đi.

Hắn cứ lẽo đẽo theo chị tới một đoạn. Hắn dùng hết lời ngon ngọt cho đến thô tục để chị phái chấp nhận cái giá ấy. Mãi mà vẫn không cắt được cái “đuôi”, chị Thu đâm ra hoảng. Chị đi chậm thì hắn đi chậm, đi nhanh thì hắn cũng đi nhanh. Sau đấy hắn ta chặn lại và yêu cầu chị phải lấy, mà vì không uống rượu mời nên phải uống rượu phạt, tăng từ 50 nghìn lên đến 100 nghìn. Nếu không thì hắn doạ hôm nay sẽ không về nhà được. Chị Thu đành phải lấy hai chiếc quần bò và nhăn nhó đưa tiền cho hắn.

Tuần trước, chị Quỳnh (Trung Văn, Từ Liêm, Hà Nội) vào chợ Phùng Khoang mua đồ ăn tối. Tự nhiên có người đàn ông độ 35 đứng sát vào nói nhỏ: “Mua máy ảnh rẻ không? Chỉ có 2 triệu thôi, cho xem hàng?”

Vừa nói, anh ta vừa lật túi vải ra và đưa cho Chị Quỳnh xem cái máy ảnh. Chị Quỳnh nâng lên xem và lắc đầu: “Mua về tôi có biết sử dụng đâu? Với lại làm sao biết được là máy còn dùng được hay không? Tôi không mua đâu”.

Cứ tưởng vậy là xong, ai ngờ anh ta quát: “Đã đụng vào hàng rồi là phải mua. Nếu không mua thì mó tay vào làm gì để mà ám à? Thôi nhanh gọn, không nói nhiều nữa, đưa đây dăm chục cho xong”. Hơi sốc trước yêu cầu của anh ta, chị Quỳnh đành phải rút tiền đưa cho anh ta cho ổn chuyện. Chị than thở: “Tự nhiên lại dính vào mấy cái gã con buôn. Mất oan cả một bữa thức ăn”.

Địa bàn làm ăn của những kẻ "rằn mặt" khách hàng là các siêu thị...

Anh Lâm ngồi trên chiếc xe Quảng Mận về Thanh Hoá bức xúc: “Điên quá, lúc nãy có cái thằng bán hàng rong nhảy lên xe cứ đến ép mình mua đồ. Mình bảo là đã có dao rồi. nhưng hắn bảo mua thêm mà dùng. Hắn còn rí cả dao vào bụng em. Sợ quá nên em đành phải lấy chiếc dao bấm của hắn với giá một trăm rưỡi”.

Bạn Trần Huệ Anh (CĐ Công nghiệp Hà Nội) đang ngồi chờ xe chuyển bánh. “Tự nhiên có một anh ăn mặc lịch sự, đeo kính cận, xách cặp số đến ngồi ghế cạnh mình. Anh ta tự giới thiệu là sinh viên đại học Bách Khoa. Nói chuyện xã giao được mấy câu thì bất ngờ anh ta đặt tay lên đùi em và còn giúi cho em xem tờ báo quảng cáo những hình ảnh “mát mẻ” gì đó bắt em đọc. Anh ấy còn vòng tay khoác qua vai em và hỏi số điện thoại. Em không cho thì anh ta lại rủ em đi uống cà phê, lúc nào xe chạy có ra cũng chưa muộn. Em sợ quá nhưng khi ấy tài xế và lơ xe đều không có mặt. Ở trên xe chỉ còn có mấy người nhưng ai cũng sợ không dám phản ứng gì. Em sợ quá vùng bỏ chạy. Đến khi sờ đến ví thì em không còn thấy đâu nữa”.

Không mua thì đừng có… “hỏi”

Minh ( SV năm đầu, trường đại học kiến trúc Hà Nội) cũng ra bến xe Mỹ Đình để về quê. Do lạ nước lạ cái nên Minh lơ ngơ tìm xe chạy về huyện mình nằm ở chỗ nào. Bỗng nhiên có một chị bán bánh mỳ đến hỏi về đâu? Khi biết đích xác, chị ta dẫn Minh vào xe Hoàng Anh. Vừa ngồi xuống ghế, chưa kịp cảm ơn thì chị ta đã chuẩn bị chục cái bánh mỳ để đưa cho Minh. Minh nói là không mua thì chị ta mắng: “Mày tưởng tao rảnh rang lắm đấy hả? Theo luật tao đã dẫn mối thì mày phải mua bánh mỳ. Nếu không đưa đây mười ngàn tiền công”. Biết gặp dân “chợ búa”, nên Minh đành phải lấy bánh mỳ mà không dám kêu ca.

Bạn Lê Văn Thọ (SV ĐH Thuỷ Lợi HN) đang ngồi chờ xe chạy về quê thì một cô bán nước ngọt, kẹo cao su… hỏi có mua không? Thọ hỏi chai nước bao nhiêu, cô ta bảo 15 nghìn, quá đắt. Thọ chỉ định hỏi vậy thôi, nếu thấy hợp ý thì lấy. Nhưng chỉ vì đã trót hỏi giá rồi nên bị “tóm” ngay. Thọ thấy oan ức quá vì đáng lẽ chai nước này ở ngoài quán chỉ mất khoảng 8 nghìn là cùng. Vậy mà ở đây họ “cắt cổ” gấp đôi.

Tương tự, Bác Hải cũng bị một cú lừa từ kiểu mua bán ép người như thế này. Hôm ấy, có một cô gái lên xe xin phép được quảng cáo thứ thuốc cam, thuốc chữa hôi nách của một hiệu thuốc bắc X… Sau khi nói vanh vách những công dụng của từng thứ thuốc, cô ta nói là sẽ tặng 10 người mười gói thuốc chữa đau răng hữu hiệu vô cùng được bọc vào một tờ giấy.

... và các bến xe khách

Ai nấy giơ tay xin. Cô ta nói rằng sẽ nhận mỗi người 2 nghìn nhưng sau đó sẽ trả lại. Tất cả đều ổn, nhưng đến cái màn quảng cáo thuốc bắc với những tác dụng như chống phong thất, đau lưng, chữa khớp, bổ gan, thông mật…Cứ tưởng như những lần trước, cô ta nhận tiền rồi trả lại vì cái câu: “Tặng chứ không bán để mọi người dùng thử lần sau còn tìm mua nên sẽ không lấy tiền của bất cứ ai” . Vậy nên cả mấy chục người trên xe giơ tay nườm nượp.

Ai nấy hăng hái đưa cho cô ta 100 nghìn đồng và háo hức nhận “thuốc quý”. Cứ tưởng cô ta sẽ “biếu không” như những lần quảng cáo trước đó mấy phút, ai ngờ nhìn đi nhìn lại đã không thấy “thầy thuốc” đâu nữa. Hoá ra sau khi đã thu đủ số tiền, cô ta “bùng” lúc nào không biết nữa. Khi mở gói thuốc bắc ra, ai nấy mới ngớ người ra vì trong cả thang thuốc chỉ có mấy thứ rau vớ vẩn, hình như là rau muống và rau cải phơi khô. Biết là vừa bị lừa vừa bị hớ nhưng đều “ngậm bồ hòn làm ngọt”

Anh Trường Thanh có hôm cũng bị ép mua ngay tại cổng một siêu thị. Đối tượng là một anh chàng đi bán rong ngoài đường. Khi ấy anh Thanh đang đi bộ vào siêu thị thì bị ép mua ví. Khi anh Thanh hỏi ví bao nhiêu tiền thì hắn ta bảo 55 nghìn. Anh Thanh kêu ví này dùng ba bữa là hỏng ngay mà sao đắt thế? Hắn ta tỉnh bơ: “Tiền nào vải nấy”, đã hỏi giá là có ý định mua rồi. Trả tiền nhanh”. Biết mình thiệt nhưng anh Thanh vẫn phải móc túi ra trả tiền chiếc ví 55 nghìn và cả chiếc bật lửa tới 30 nghìn nữa. “Biết vậy thì mình thèm vào mà hỏi nữa”, anh Thanh nhăn nhó.

Cảnh giác kẻo mất tiền… “oan”

Số tiền bị lừa không nhiều nhưng những “thượng đế” vẫn thấy ấm ức vì bị qua mặt. Các đối tượng này thường vào các bãi đỗ xe của siêu thị hoặc nhảy lên xe ở các bến xe để “mồi chài” khách. Theo anh Nguyễn Quang Lợi, tài xế trong bến xe Giáp bát cho hay: “Chuyện bọn họ lên xe mình lừa khách kiểu đó cũng quen rồi. Dù sao thì cũng là ‘đất có thổ công’, mình là dân bản xứ nên cũng phải dè chừng. Nhà xe cũng muốn bảo vệ khách của mình lắm. Nhưng mình không thể nặng nhẹ kẻo chúng lại khó dễ với mình. Lại mất chỗ làm ăn”.
Để khỏi bị mất tiền oan thì ai cũng nên cảnh giác. “Cách tốt nhất là im lặng, không nhìn, không hỏi, không nghe. Cứ như người câm, người mù, người điếc ấy cho chắc ăn”, anh Lợi cho biết thêm.
theo Eva
Gửi ý kiến
Người gửi
Email người gửi
Nội dung
[ Trở về ]

Tâm sự

Hối hận khi chọn anh làm chồng

Tôi lấy chồng ba năm và đã có con gái được ba tuổi. Ba năm trời chung sống, tôi không cảm nhận được hạnh phúc là gì vì chồng tôi thường xuyên đem chuyện quá khứ của tôi ra xét hỏi và tự trách là ông trời đối xử không công bằng với anh ấy.
Ảnh đẹp

Thời tiết
Hà Nội
Đà Nẵng
Hồ Chí Minh
Ngày 29/07/10
index 152,99
Thay đổi
+0,61 (+0,400%)
GTGD 1282.114043 tỷ
KLGD 46.306.940
Giá vàng
Mua
Bán
Tỷ giá ngoại tệ
Nguốn tin: vnexpress.net
Hà Nội văn hiến Phần mềm quản lý Khách sạn
hình xinh catloi