Cảnh nóng của 'Chơi vơi' sẽ rất thật
Sau khi rong ruổi qua hai Liên hoan phim Venice và Toronto, đạo diễn Bùi Thạc Chuyên có vài ngày nghỉ ngơi trước khi lên đường sang Thái Lan dự LHP quốc tế Bangkok. Phóng viên Ngoisao.net có buổi trò chuyện với anh về thành công của ‘Chơi vơi’ tại LHP Venice 2009.
- Cảm giác của anh thế nào khi “Chơi vơi” đoạt giải của Hiệp hội các nhà phê bình phim quốc tế (FIPRESCI) thuộc khuôn khổ "Horizons section and Critics' Week”? Vài ngày sau đó, trước khi bế mạc LHP tôi có nhận được điện thoại của thành viên BGK của Hiệp hội các nhà phê bình phim quốc tế, họ thông báo trao giải cho hai phim, Lourdes của Australia và Chơi vơi của Việt Nam. - Phản ứng của báo giới về "Chơi vơi" ra sao sau buổi công chiếu phim? - Phim Việt Nam chưa là gì cả và còn rất nhỏ bé để có thể nhận được sự quan tâm của 1.800 nhà báo quốc tế. Những phim nằm ngoài hệ thống tranh giải chính thức họ không chú ý nhiều, đặc biệt là phim Việt Nam. Điều các nhà báo để tâm là phim của các đạo diễn danh tiếng có các ngôi sao tham gia, trong khi phim của chúng ta thì lặng lẽ như “áo gấm đi đêm”. Trong buổi công chiếu Chơi vơi, các nhà báo có đi xem và dành cho nhiều lời khen ngợi. Tôi chỉ nghe những người bạn nói lại chứ không trực tiếp nghe họ nói. - Điều anh cảm thấy tiếc và chưa làm được cho "Chơi vơi" tại LHP Venice là gì? - Việc một bộ phim của Việt Nam lần đầu tiên tham dự và đoạt giải của Hiệp hội Phê bình điện ảnh thế giới là một thành công lớn, tôi tự hào vì nó. Nhưng chuyến đi lần này tôi không đặt mục đích tranh giải lên cao nhất mà quan trọng là việc quảng bá và tìm cơ hội bán phim ra thị trường quốc tế. Thời gian chuẩn bị cho Chơi vơi tham dự LHP Venice 2009 khá cập rập nên ngay cả việc viết thông cáo báo chí và in ấn các tài liệu về Chơi vơi để phát cho các nhà báo trong buổi ra mắt cũng không được chu toàn. Trong khi đó, phim các nước khác được nhà sản xuất in hẳn 2.000 quyển sách giới thiệu về nội dung, thành phần đoàn làm phim, các bài phỏng vấn đạo diễn, diễn viên và cả hình ảnh phim để các nhà báo có thể sử dụng. Chúng ta không có kinh nghiệm trong chuyện này nên các tài liệu liên quan đến Chơi vơi chưa làm cho người khác phải tò mò.
- Thành công tại LHP Venice 2009 và tham gia “chợ phim lớn nhất” thế giới là LHP Toronto đã đem đến cơ hội nào cho “Chơi vơi” trong việc phát hành ở thị trường quốc tế? - Rất nhiều LHP lớn nhỏ khác của thế giới đã trực tiếp liên hệ với tôi để mời tham gia, thay vì tôi phải gửi bản phim cho họ cân nhắc như những lần trước. Hiện tại, có khoảng hơn 15 LHP, trong đó 10 LHP uy tín đã gửi lời mời và từ giờ đến cuối năm Chơi vơi sẽ đi khắp các nước, khu vực trên thế giới như LHP Hongkong, LHP Pusan, LPH Stockholm, LHP London… Khi Chơi vơi tham dự LHP Toronto, tôi có cơ hội tiếp xúc với nhiều nhà sản xuất và hãng phát hành phim lớn của thế giới. Kết quả, chúng tôi đã có được bản thỏa thuận và ký kết với một hãng phát hành phim tại thị trường Bắc Mỹ và Canada. Đây chính là mục đích lớn nhất của tôi khi đưa Chơi vơi đến LHP Toronto. Tôi không biết nhiều về việc phát hành phim và cũng không có kinh nghiệm trong việc bán phim, và theo tôi phim Việt Nam chưa đủ chất lượng để có thể bán ra nước ngoài. Từ trước đến nay chúng ta mới chỉ đi mua phim về chiếu và việc bán Chơi vơi ra thị trường thế giới cũng là cơ hội cho phim Việt Nam được đông đảo khán giả chú ý hơn. Tất nhiên việc Chơi vơi đoạt giải, có chút danh tiếng cũng làm phim bán dễ hơn. - "Chơi vơi" sẽ được ra rạp vào giữa tháng 11 tới, anh chờ đợi phản ứng gì từ phía các khán giả trong nước? - Có rất nhiều cách cho bộ phim đến với khán giả. Nếu là phim thương mại thì không cần phải đi dự hết LHP này, LHP kia để lấy chút tiếng vang trước khi ra rạp, nhưng với một phim nghệ thuật thì đó là điều cần thiết. Ngày 13/11, Chơi vơi sẽ được hãng Thiên Ngân chính thức cho ra rạp. Tôi đã xác định rõ ai sẽ xem phim. Nếu khán giả thích dòng nghệ thuật thì họ sẽ đến xem Chơi vơi, còn với người không thích, họ sẽ ở nhà. Bộ phim này có nhiều điều tế nhị, nhạy cảm và không phù hợp với số đông. Tại sao đội bóng đá nước nhà lại được mọi người quan tâm khi tham dự một giải quốc tế, trong khi phim Việt Nam thì khán giả lại thờ ơ. Tôi rất mong khán giả sẽ quan tâm hơn đến phim trong nước, bởi nếu không có sự ủng hộ của họ thì điện ảnh Việt Nam sẽ chết. Nếu thế, trong tương lai, họ sẽ chỉ được thưởng thức các món ăn tinh thần của Mỹ, Nhật Bản, Hàn Quốc, Trung Quốc mà không có món ăn quê nhà. Tôi lo, đến khi con cháu chúng ta có tiền, giật mình nhìn lại thì không biết mình là ai.
- Bản thân anh có buồn khi khán giả trong nước lại không hề quan tâm đến dòng phim nghệ thuật của nước nhà bởi mỗi lần ra mắt, phim không kéo nổi khán giả đến rạp? - Không thể trách họ được bởi nhu cầu thực tế hiện nay của họ mới dừng lại ở việc giải trí. Đời sống của ta chưa cao và người ta còn phải lo lắng quá nhiều đến vấn đề vật chất. Đến một lúc nào đó, khi người ta nhận ra rằng văn hóa là quan trọng thì họ mới nghĩ đến việc xem cái gì là tốt. Người xưa có câu “nhất sĩ nhì nông, hết gạo chạy rông, nhất nông nhì sĩ”, chúng ta mới thoát ra khỏi cảnh “hết gạo chạy rông” nên cái gì cũng cần phải có thời gian. Ngay lúc làm bộ phim đầu tiên trong sự nghiệp tôi đã thấm thía nỗi buồn khi khán giả không biết đến tác phẩm của mình. Nhưng nói đi nói lại, không phải do chúng ta không có tiền để quảng bá phim mà nó còn phụ thuộc vào rất nhiều yếu tố khác nữa. Một bộ phim mang đề tài như Chơi vơi, với khán giả phim giải trí thì họ không quan tâm, mà nếu họ có quan tâm đi chăng nữa, những việc chúng ta làm để hướng họ đến bộ phim lại quá yếu ớt. Chỉ cần một chiếc máy tính nối mạng, người ta cũng có nhiều thứ để giải trí, còn việc đến rạp xem phim đôi khi lại trở thành chuyện phức tạp, nào chuyện mua vé, gửi xe… Hơn nữa, họ không thể đến đó xem một phim khó hiểu. Với Chơi vơi, tôi mong khán giả sẽ quan tâm nhiều hơn. - Anh hy vọng khán giả kéo đến rạp bởi phim có dàn diễn viên nổi tiếng, nhiều cảnh nóng hay vì phim đã đoạt được giải thưởng ở LHP có lịch sử lâu đời nhất thế giới? - Tôi rất tự hào vì Chơi vơi là phim được sản xuất với kinh phí thấp nhất nhưng đã để lại ấn tượng tốt đẹp cho công chúng tại LHP Venice 2009. Hơn nữa, bà con Việt kiều khi đến buổi công chiếu ở Toronto đều rất thích nội dung phim. Nhưng tôi tự đặt câu hỏi, liệu khán giả trong nước có hiểu được hết thông điệp của Chơi vơi. Lại nói về tinh thần bóng đá, có lẽ đã đến lúc khán giả ủng hộ cho điện ảnh Việt Nam. - Anh có sợ khi phim ra rạp, những cảnh nóng trong phim sẽ làm khán giả khó chịu, còn báo chí sẽ được dịp mổ xẻ và phê bình? - Khán giả có lẽ sẽ rất ngạc nhiên khi xem những cảnh nóng vì nó rất thật và không phải che giấu cái gì. Tôi nghĩ, Chơi vơi cũng như Sống trong sợ hãi, người ta sẽ phải nghĩ về nó, bị nó ám ảnh. Nếu sự thực cuộc sống là vậy thì cảnh phim cũng phải như thế. Dù cho nó thể hiện nỗi buồn, sự giằng xé, thậm chí là nỗi lầm, nó cũng là bản tính của con người. Dù các cảnh nóng có gây sốc nhưng nó là điều cần thiết, cần phải có trong câu chuyện. Tôi tin khán giả sẽ nhận ra điều đó. - Nếu có người cho rằng các cảnh nóng trong phim chỉ là mục đích câu khách của đạo diễn thì anh sẽ nói gì? - Đó là suy nghĩ của mỗi người, tôi chỉ quan tâm cảnh đó có quan trọng với phim hay không. Tôi không thể làm hài lòng tất cả mọi người được.
Theo Ngoi sao.net [ Trở về ]
Các tin khác
| Tâm sựẢnh đẹpThời tiết
Giá vàng
Tỷ giá ngoại tệ
![]() Nguốn tin: vnexpress.net
|
Tôi bên em vì yêu hay vì sex