Tại em, anh mới “đi hoang”!
Lan đau đớn khi tận mắt chứng kiến chồng mình tay trong tay với người phụ nữ khác… Đâu rồi người chồng Lan tuyệt đối tin tưởng vào lòng chung thủy và yêu thương cô hết mực?
Người thương cảm thì trách chồng Lan vợ đẹp ngời ngời, giàu có, giỏi giang lại đâm rửng mỡ, người hiểu tường tận chuyện vợ chồng Lan chỉ biết lắc đầu ngán ngẩm, tiếc nuối cho hạnh phúc của đôi vợ chồng trẻ. Ngày mới cưới, ai cũng bảo Lân tốt số lấy được Lan vừa đẹp người vừa khéo léo, nhưng chỉ qua tuần trăng mật, Lân đã thấy chán khi phát hiện ra con người thật của Lan. Lan không muốn mảy may động vào việc nhà, tất tật công việc từ A-Z cô “tháo khoán” cho bà giúp việc, đến nỗi ăn gì, uống gì cô cũng không chủ động được cho chồng. Lan mải mê công việc, hơn là chăm lo cho cái gia đình nhỏ bé. Bởi Lan đang là ứng cử viên sáng giá cho cái chức trưởng phòng hành chính nhân sự. Lan đi suốt ngày, tối về lại tíu tít điện thoại, ngọt ngào “anh anh, em em” với “đối tác làm ăn”, Lân có tỏ ra bực bội hỏi han, thì Lan lại mắng chồng nhỏ nhen, ghen tuông không phải lối.
Lan lại là tín đồ của hàng hiệu. Cứ mỗi cuối tuần, Lan hẹn hò với mấy cô bạn cùng sở đi mua sắm nào áo, nào váy, nào mĩ phẩm, nước hoa, thứ nào cũng có giá vài trăm đến vài triệu đồng. Tuy vậy, vốn tính cả thèm chóng chán, những đồ Lan tha về, cô chỉ sử dụng vài lần đã vứt vào xó tủ. Nhìn đống quần áo của Lan ngày một đầy tú hụ khắp các ngăn tủ, Lân không khỏi xót xa. Mạnh tay sắm cho mình, mà rất ít khi Lan quan tâm sắm sửa cho chồng. Những bộ đồ Lân mặc, toàn là những đồ được tặng hoặc anh sắm trước khi cưới. Thỉnh thoảng có việc đột xuất quan trọng, cả hai vợ chồng đều phải cùng đi, Lan lục tung ngăn đồ của Lân cũng chẳng có bộ nào cô ưng ý, cô luôn mồm nói chồng “ăn mặc quê hơn cả Hai Lúa”, cô hứa nhất định sẽ mua cho chồng vài bộ đẹp, nhưng rồi bận việc này, việc khác, Lan cũng quên luôn. Công việc gia đình chồng, cũng chẳng mấy khi Lan nhớ. Giỗ chạp, lễ Tết, Lân phải nhắc trước hàng tuần để Lan mua quà bánh, lễ lạt, chuẩn bị tiền góp, chứ để tự Lan thu xếp sẽ chẳng bao giờ cô nhớ và biết phải làm thế nào. Đã vậy, mỗi lần đóng góp Lan cũng cứ cằn nhằn tốn tiền trăm, tiền triệu, đi mấy chục cây số để chỉ về ăn mấy bữa cố toàn thịt mỡ. Lan cũng chẳng mặn mà chuyện có con cái, dù mấy lần bố mẹ Lân giục giã, bản thân Lân cũng mong lắm có một đứa con, dù trai hay gái để ẵm bồng. Lan lấy hết lý do còn dở khóa học, đến lý do cô đang phấn đấu để được thăng tiến, nhưng điều Lan lo lắng hơn cả là có con cô sẽ sồ sề ra, không “mi nhon” để diện những bộ váy liền hở vai, hở ngực khêu gợi.
Mẹ Lân không nói nhưng bà cứ nén tiếng thở dài mỗi lần ra thăm vợ chồng Lân, nhìn con dâu ăn chơi, lộng lẫy nhưng chẳng biết vun vén lấy một việc nhỏ trong gia đình, chỉ biết chăm chút cho bản thân mà chẳng quan tâm đến chồng con, mẹ Lân thương con trai thắt ruột… Rồi như một định mệnh, Linh, người yêu cũ của Lân lại chuyển công tác về đúng cơ quan Lân, tuy cả hai đã cùng yên bề gia thất, Linh cũng vẫn không khỏi chạnh lòng mỗi khi nhìn thấy vẻ cô đơn, ánh mắt mênh mang buồn của Lân. Giữ một khoảng cách nhất định, nhưng Linh vẫn lặng lẽ dõi theo và chia sẻ với Lân những gì có thể. Trong một chuyến du lịch xuyên Việt, chiếc xe khách chở chồng và con gái hai tuổi của Linh lật nhào, tử thần đã cướp đi sinh mạng chồng con Linh. Linh như người mất trí vì đau khổ, vì hoang mang, tuyệt vọng, cô ngất lên ngất xuống vì đau đớn… những lúc đó, Lân luôn tìm đến bên để an ủi, động viên Linh… Đồng cảm, xót xa với những mất mát của Linh, Lân dành rất nhiều thời gian để sẻ chia nỗi đau cùng người yêu cũ. Cứ thế, tình cảm của hai người vô tình gắn chặt thêm, tình yêu xưa cũ lại trở về.
Lan bất ngờ thấy chồng đi đêm về hôm, thấy chồng cũng chẳng còn bận tâm hay ghen tuông với những buổi tiệc, với những cuộc điện thoại Lan “à ơi” cùng đối tác, cũng chẳng thấy chồng bàn đến chuyện con cái… Bất chợt, trong tâm hồn Lan có nỗi lo lắng mơ hồ. Bỏ ra rất nhiều tiền để thuê thám tử theo dõi chồng, Lan được thám tử đưa đến một địa chỉ Lân thường lui tới, đó là môt căn nhà nhỏ bình dị, ở đó có một người phụ nữ hiền dịu, xinh xắn, ở đó thỉnh thoảng Lân lại lui tới ăn cơm, trong căn nhà nhỏ lại vọng ra những tiếng chuyện trò ríu ran… Lan cứ đứng chết lặng chứng kiến cảnh chồng mình tay trong tay với người đàn bà khác. Trí thông minh và lòng kiêu hãnh của Lan đã kiềm chế được những cơn ghen thiêu đốt. Và, trong cơn đau đớn vì bị phản bội, cô vẫn tỉnh táo để hỏi lòng rằng, cô đã làm gì sai trái để Lân trắng trợn ngoại tình? … Lan khóc ngất, kể nỗi khổ sở, oan ức với mẹ chồng. Dù được mẹ chồng an ủi, xoa dịu rằng sẽ tìm cách để “bảo ban” Lân, Lan cũng không dám chắc, Lân có quay về với đủ đầy tình yêu xưa cũ dành cho Lan? Theo Eva [ Trở về ]
Các tin khác
| Tâm sự |
Chồng “yêu” không giỏi, tôi phải làm sao?