Có nên che giấu chuyện quá khứ?
Khi yêu, anh ta đã dụ dỗ tôi để tôi dâng hiến sự trắng trong của mình cho anh ấy... Nhưng nào đâu ngờ được, khi đã "chiếm" được cái ngàn vàng ấy, anh ta cao chạy xa bay mà không nói với tôi một lời chia tay nào.
Có lẽ tôi không đủ can đảm để nói với anh ấy, người yêu của tôi về quá khứ của mình, đó sẽ là một nhát dao đâm vào tim anh ấy hay một sự phản bội? Tôi không còn là con gái, nói đúng hơn là tôi đã mất cái “ngàn vàng” của đời con gái và giờ đây, tôi không biết phải nói hay không nên nói cho anh ấy biết sự thật đắng cay này. Anh ấy rất yêu tôi và muốn xin phép gia đình cho anh ấy được cưới tôi làm vợ. Tôi yêu anh ấy nhưng không đủ can đảm để nói ra sự thật này. Gia đình, bạn bè và cả chính bản thân tôi đều ghi nhận tôi là người con gái ngoan hiền, lễ phép, được học hành tử tế và tôi luôn giữ những gì tốt đẹp nhất của người con gái nhưng vì quá cả tin, tin vào những lời đường mật của kẻ tồi tệ, xấu xa mà tôi đã phải trả một cái giá quá đắt đối với người con gái như tôi. Cái giá mà tôi phải trả cho cuộc tình gian dối ấy là mất đi sự trong trắng của người con gái. Tôi suy sụp, tưởng chừng như mình không thể vượt qua nổi cú sốc đau đớn này. Nhưng rồi nghĩ lại, nghĩ đến người đàn ông tồi tệ và độc ác kia mà tôi cần phải sống. Tại sao vì một kẻ tồi tệ đó mà mình lại vứt bỏ cả cuộc sống của mình chứ? Tôi đã từng nghĩ rằng, mình sẽ không yêu, không xây dựng gia đình với bất cứ ai nữa bởi vì tôi không xứng đáng được yêu, không xứng đáng được làm vợ của một người đàn ông tốt bụng… Nhưng tất cả đều không như tôi nghĩ…
Yêu anh lắm…. nhưng tôi không thể cứ mãi che giấu quá khứ xấu xa của mình như thế này được! Anh ấy đã xuất hiện khi tôi đang đau khổ và dằn vặt nhất. Những tình cảm chân thành của anh dành cho tôi đã khiến trái tim tôi xao động… Và cũng chẳng biết tự bao giờ, hình ảnh của anh đã chiếm trọn cả trái tim tôi. Tôi bên anh, yêu anh và cảm nhận được những tình cảm chân thành và nồng ấm anh trao… Anh không vồ vập, không đòi hỏi sự dâng hiến… Anh nhẹ nhàng quan tâm, nhẹ nhàng yêu thương và chăm sóc cho tôi những lúc ốm đau, mệt mỏi. Tôi yêu anh… nhưng tôi không đủ can đảm để kể cho anh nghe về chuyện quá khứ của mình! Đã bao lần tôi muốn nói cho anh biết về sự thật khủng khiếp ấy… Nhưng mỗi khi ở bên anh, nhìn vào ánh mắt trìu mến đầy thương yêu của anh, tôi lại không thể kể cho anh chuyện xấu xa ấy… Bây giờ, khi anh ấy đang thúc giục gia đình làm lễ ăn hỏi, tôi lại thấy sợ hãi và xấu hổ… một cảm giác bất an cứ xâm chiếm lấy tâm trí tôi. Tôi phải làm sao, phải bắt đầu mọi chuyện như thế nào để anh hiểu và tha thứ cho những lỗi lầm của tôi? Yêu anh lắm…. nhưng tôi không thể cứ mãi che giấu quá khứ xấu xa của mình như thế này được! Phải làm sao để anh hiểu được nỗi đau và sự dằn vặt của tôi đây? Hãy vào đây để cùng chia sẻ những suy nghĩ của bạn nhé! Theo 24h.com.vn [ Trở về ]
Các tin khác
| Tâm sự |
Chồng “yêu” không giỏi, tôi phải làm sao?