Có nên tố cáo anh trai “ăn vụng” với chị dâu?
Tôi không biết mình có nên nói cho chị dâu tất cả sự thật hay không? Nhìn chị một lòng lo lắng, thương yêu chồng mà tôi thấy xót xa. Chị đâu biết rằng anh trai tôi đang phản bội chị, chạy theo một người đàn bà khác, họ đã chung sống với nhau như vợ chồng.
Khi tôi hạnh phúc biết mình thi đậu đại học cũng là lúc tôi phải hứng chịu nỗi đau tột cùng, bố mẹ tôi đã vĩnh viễn ra đi sau một tai nạn giao thông thảm khốc. Từ đây tôi chỉ còn lại anh trai là người thân yêu duy nhất, là chỗ dựa tinh thần để tôi thấy mình không lẻ loi trên cuộc đời này... Chia tay quê nhà thân yêu, gói ghém kỉ niệm thiêng liêng về đấng sinh thành, tôi lên thành phố học trong sự yêu thương, bao bọc của anh trai và chị dâu. Cuộc sống mới mẻ, lạ lẫm nơi phố thị nhộn nhịp khiến tôi thật sự cảm thấy xa lạ. Nỗi đau trong lòng chưa nguôi ngoai càng khiến tôi thấy mình lạc lõng hơn. Anh trai tôi vì bận công việc nên đi tối ngày. Chỉ có tôi và chị dâu ở nhà. Vì anh chị mới cưới nhau nên tôi chưa có dịp hiểu nhiều về chị, tôi rất sợ sự có mặt của một con bé quê mùa, cục mịch như tôi sẽ khiến chị khó chịu. Ai lại muốn có kẻ lạ ở trong gia đình mình cơ chứ, dù đó có là em gái của chồng. Tôi vẫn sợ người ta nói chị dâu em chồng, khó hòa hợp. Hơn nữa, chị lại là con gái thành phố, điều đó càng làm tôi ngại ngần hơn. Chính tôi đã tự thu mình vào cái vỏ bọc nhút nhát, tự ti và tạo ra khoảng cách với chị. Nhưng chị đã khiến tôi thay đổi suy nghĩ và khiến tôi thật sự kính trọng, yêu thương. Sinh ra trong một gia đình khá giả, lại xinh xắn, giỏi giang nhưng chị có lối sống thật giản dị, dễ gần. Suốt bao năm qua chị luôn ở bên tôi như một người chị, thậm chí như một người mẹ, lo lắng, chăm sóc, yêu thương và khuyên bảo tôi bao điều. Giờ đây tôi coi chị như chính chị gái của mình, có chuyện gì hai chị em cũng tâm sự với nhau. Duy chỉ có một điều, nếu anh tôi có làm điều gì khiến chị buồn, chị cũng giấu kín trong lòng, chịu đựng một mình. Chị bảo tôi hãy tập trung vào việc học, không phải bận tâm nhiều về chuyện của người lớn, nhưng tôi biết nguyên nhân xâu xa là vì chị muốn hình ảnh anh trai mãi tốt đẹp trong lòng đứa em gái là tôi. Và với chị, tình yêu chị dành cho anh quá lớn, vì gia đình, vì các con chị sẽ tha thứ và bao dung hết thảy. Vậy mà, anh trai tôi lại nỡ làm điều có lỗi với chị... Dạo gần đây, anh tôi được thăng chức nên công việc cũng bận hơn, hết họp hành lại chiêu đãi, gặp gỡ đối tác liên miên. Hôm nào anh cũng về muộn, lúc về thì đã ngà ngà say. Tôi thường thức cùng chị đợi anh về, nhưng lần nào chị cũng giục tôi đi ngủ trước, chị bảo tôi phải giữ gìn sức khỏe để lo cho năm học cuối, đừng bận tâm đến chị, chị thức quen rồi. Nghe chị nói mà tôi thấy thương chị và giận anh trai mình ghê gớm. Có lẽ bữa nào đó tôi phải ngồi nói chuyện với anh chứ cứ nhìn cảnh chị dâu thức cửa đợi anh hằng đêm, tôi không đành lòng. Công việc gì thì công việc cũng phải có thời gian dành cho gia đình, vợ con chứ, anh tôi cũng thật quá đáng. Linh cảm cho tôi biết, tình yêu anh dành cho chị phần nào đó đã phai nhạt, và lí do anh hay về khuya không đơn giản chỉ vì công việc.Nhưng chính xác anh có làm điều gì có lỗi không thì tôi chịu. Bữa đó thứ bảy, cô bạn rủ tôi về nhà chơi, hai đứa nấu cơm ăn rồi chiều đi học luôn. Vừa bước vào sân nhà trọ, tôi như sững người lại khi nhìn thấy xe của anh trai mình dựng ngay trước một căn phòng đóng kín. Lòng tôi thấp thỏm, tò mò chẳng hiểu anh mình đến đây làm gì, sao căn phòng kia lại lặng im đến thế? Một lúc sau tôi thấy có cô gái rất xinh bước ra từ căn phòng đó, cô ta mặc một bộ đồ ngủ khá sexy. Tôi giả vờ hỏi cô bạn: “Nhà trọ của mày có nhiều chị xinh nhỉ?”. Nó vô tư trả lời mà chẳng biết gương mặt tôi đang biến sắc: “Mày nói chị đó hả, mới chuyển đến đây thôi. Đi làm rồi chứ không phải sinh viên như chúng mình đâu. Xinh thế nên mới vớ được anh bồ giàu có, đẹp trai. Mày có nhìn thấy cái xe SH dựng trước cửa không, xe của người yêu chị ấy đấy. Tối nào cũng đến đến khuya mới về, có khi thứ 7 chủ nhật đến cả ngày, nấu cơm ăn với nhau như vợ chồng. Hai người họ thường đóng kín cửa, làm chuyện gì trong đó thì có trời mới biết. Chị ấy sống cũng khép kín nên tao không chơi, chỉ biết vậy thôi”. Sự thật như vậy đã rõ ràng, hóa ra lâu nay anh tôi thường đi sớm về muộn là vì lí do này đây. Tôi chẳng còn lòng dạ nào ở lại chơi với bạn, cũng chẳng muốn anh tôi phải rơi vào tình cảnh khó xử khi nhìn thấy tôi tại đây nên nói dối nó là chị dâu gọi về có việc gấp. Suốt từ cái ngày biết được sự thật đó, tôi thật sự thất vọng về anh mình. Tôi giận anh và thương chị dâu nhiều hơn. Tôi không thể hiểu lí do vì sao anh mình lại hành động như vậy, phản bội lại một người vợ hết lòng vì chồng con, lúc nào cũng chu toàn việc gia đình, dịu dàng và bao dung. Anh còn mong gì hơn ở một người vợ như chị? Cô gái kia có gì mà hấp dẫn anh đến thế? Hay đó chỉ là thói trăng hoa của người đàn ông thành đạt, muốn tìm cho mình cảm giác lạ khi đã “chán cơm”. Tôi không biết nên làm gì lúc này, một bên là anh trai mình còn một bên là người chị dâu mà tôi hết mực quý trọng. Nếu tôi im lặng, có nghĩa là tôi đang đồng tình với tội lỗi của anh trai, còn nếu tôi nói ra hậu quả không biết sẽ thế nào? (Theo Phununet) [ Trở về ]
Các tin khác
| Tâm sự |
Chồng “yêu” không giỏi, tôi phải làm sao?