Khổ vì vợ đẹp
Là đàn ông, ai cũng thích lấy được vợ đẹp. Thế nhưng cũng có không ít chuyện cười ra nước mắt vì cái sự quá xinh đẹp của vợ.
Nàng đạt danh hiệu hoa khôi trong một cuộc thi sắc đẹp. Chàng là một trong những nhà tài trợ cho cuộc thi sắc đẹp đó. Ngày cưới nàng, chàng vô cùng mãn nguyện vì có được một cô gái đẹp, chiến thắng trước đám đàn ông si tình bại trận. Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang…
Điệu đà không phải lối Sau tuần trăng mật, Minh hãnh diện đưa vợ về quê. Ngày đầu tiên về "trình diện" bố mẹ chồng, thay vì phải thể hiện một nàng dâu thảo hiền, đẹp người đẹp nết, thì nàng lại bận xúng xính hết bộ quần áo này sang chiếc váy nọ. Bọn trẻ con thì lác mắt vì chưa bao giờ thấy một người mặc... nhiều quần áo đến thế. Nhưng bố mẹ Minh lại vô cùng thất vọng và xấu hổ với bà con làng xóm vì sự hồn nhiên của cô con dâu. Hết nước nóng pha trà, cô cũng gọi "mẹ ơi"; thiếu một cái chén cô cũng "mẹ ơi"... khiến mẹ chồng chạy như con thoi trong khi cô con dâu cứ bình chân như vại ngồi với khách. Xuống bếp, trong lúc mẹ và em chồng hì hụi làm cơm đãi khách, cô con dâu xinh đẹp hết nhón món này sang món khác, rồi bình phẩm như một giám khảo cuộc thi nấu ăn. Vào bữa, trong lúc anh em họ hàng chưa ngồi vào mâm thì vợ Minh đã vội lôi chồng sà xuống chiếu. Khi mâm cỗ cần bổ sung thêm nước mắm, chan thêm nước canh, vợ Minh thay vì đứng dậy đi lấy thì lại ngồi ì một chỗ eo éo gọi cô em chồng. Tan tiệc, bố Minh gọi con ra một chỗ, nói nhỏ: "Bố mẹ thấy cách sống của vợ con không ổn. Cứ nhõng nhẽo thế này làm sao lo toan cho gia đình được. Con nên uốn vợ con ngay từ bây giờ".
Hôn nhân... lạc điệu
Mặc dù nghe bố mẹ phàn nàn về vợ nhưng Minh chỉ cười. Vì đơn giản anh yêu cái sự hồn nhiên tươi trẻ của nàng. Nó như dòng nước mát trong trẻo gột rửa hết những mỏi mệt từ cuộc sống bận rộn của anh. Nhưng rồi đến một ngày, chính anh lại là nạn nhân của cái sự hồn nhiên đến vô tâm đó. Một lần cùng vợ đến nhà thăm cô giáo cũ bị ốm, cô là người đã giúp Minh “lột xác” từ một sinh viên suýt hư hỏng thành một doanh nhân thành đạt như hiện nay. Ngồi khoác tay chồng một cách điệu đà, nàng cười nói huyên thuyên đủ điều. Thấy nhà vắng bóng đàn ông, nàng hỏi: "Chú đi đâu hả cô?". Cô giáo không trả lời câu hỏi của nàng và lảng sang chuyện khác. Minh đạp nhẹ lên chân nàng nhưng không thể "phanh" lại được vì nàng đã kịp buông lời sửa lỗi: "Em nghe anh Minh khen cô nhiều lắm. Đúng là cô giỏi thật đấy. Bây giờ bọn trẻ chúng em cũng có nhiều người chọn cách không lấy chồng mà vẫn có con như cô". Hậu quả là nàng càng nói, cô giáo càng đỏ mặt. Theo thời gian, khoảng cách giữa Minh và nàng ngày càng lớn dần. Sự hồn nhiên, nhõng nhẽo, từng là dòng nước mát không thể thiếu được của Minh, nay như trêu ngươi, như mai mỉa.
Thời gian gần đây, vì quá tin người trợ lý của mình, Minh suýt phải vào tù vì một số "hợp đồng ma" mua bán đất. Trong lúc đang sấp ngửa đi giải quyết sự cố thì nàng suốt ngày eo éo gọi điện. Thấy giọng chồng hơi sẵng, nàng càng gọi nhiều hơn. Khi thì: "Anh ơi, em thấy buồn nôn, hay là em đang nghén?"; "Anh ơi, em chậm một ngày rồi, anh về chở em đi khám thai"; "Anh ơi, anh về đi, em rất sợ ở nhà một mình"... Kết cục là Minh đang rối càng trở nên rối hơn. Và trớ trêu là nàng chẳng thai nghén gì cả và cũng chẳng sợ gì sất. Minh như phát điên lên, vào phòng làm việc uống rượu một mình, rồi khóc. Thấy chồng khóc, nàng cứ cười sặc sụa và còn nhí nhảnh trêu cho chồng cười. Nhìn nàng cười, trong lòng Minh trào lên nỗi cô độc vô tận. Minh càng ngày càng nhận ra sai lầm của mình. Hoá ra cái "bến yêu thương" của anh không phải là sắc đẹp của nàng, cũng không phải là sự hồn nhiên tươi mát của nàng mà là hoà hợp về tâm hồn. Anh và nàng cứ bước những bước đi lạc điệu trên con đường tìm kiếm hạnh phúc. Trong lúc hoạn nạn này, Minh muốn có một người vừa biết vui cười, vừa biết san sẻ cả những lo âu, toan tính của chồng. Nhưng người đó không thể là nàng và Minh đã nghĩ đến chuyện chia tay.
Theo Giadinh.net.vn
[ Trở về ]
Các tin khác
| Tâm sự |
Chồng “yêu” không giỏi, tôi phải làm sao?