Đang tải dữ liệu Đang tải dữ liệu......

Phải ngủ với mẹ chồng: Chuyện kinh hoàng của các cô dâu trẻ

Các cô dâu trẻ mới về nhà chồng luôn mang theo nhiều tâm trạng đan xen sự lạ lẫm. Để sống và hòa hợp tốt trong môi trường mới bên những người thân nhà chồng không phải chuyện đơn giản có thể làm được trong một sớm một chiều. Hiểu chồng là điều đương nhiên nhưng để hiểu được bố mẹ chồng nhiều khi là cả một nghệ thuật. Đã có rất nhiều câu chuyện xung quanh mối quan hệ phức tạp này. Đặc biệt là có nhiều cô dâu trẻ đã vấp những “chuyện kinh hoàng” khi phải ngủ với mẹ chồng.

Mẹ chồng góa bụa nên chỉ thích con dâu ngủ cùng

Chị Hoa (nhân viên bảo hiểm) lấy chồng năm 23 tuổi. Chồng chị là com một, bố mẹ lại ly hôn từ nhỏ nên chị phải sống cùng với mẹ chồng. Chồng chị Hoa lại làm cho một công ty nước ngoài nên bận suốt ngày, có lần đi công tác cả tuần mới về. Ở nhà chỉ còn lại chị Hoa và bà mẹ chồng.

Mẹ chồng chị Hoa đối xử rất tốt với chị. Bà yêu thương chăm sóc chị như con ruột, không bao giờ bà nặng lời với con dâu. Nhiều lúc chị Hoa đã nghĩ bố mẹ, gia đình chị cứ lo xa khi sợ gả con gái về bên ý sẽ khổ. Vì họ nghĩ bà mẹ chồng chị góa bụa đã lâu sẽ rất khó tính! Nhưng ngược lại , từ ngày chị Hoa về làm dâu được hơn 3 tháng, mẹ chồng chị chưa bao giờ to tiếng hay xét nét con dâu bất cứ điều gì. Chỉ có đúng một điều làm chị Hoa lăn tăn, đó là mẹ chồng chị cứ hay gọi con dâu vào ngủ trưa cùng. Những hôm chồng chị đi công tác vắng nhà, bà lại gọi con dâu sang phòng đòi…ngủ cùng! Mà ngủ cùng mẹ chồng với chị Hoa thực sự là một cơn ác mộng!

Chị Hoa vẫn nhớ rõ đêm đầu tiên chồng chị đi công tác ở Thái Lan, nhà chỉ còn hai mẹ con nên chị phải ngủ cùng mẹ chồng.

Chẳng gì thì cũng là dâu mới về nhà chồng, còn bỡ ngỡ, nhà lại trống trải, chị Hoa đã vui vẻ sang ngủ với mẹ chồng vì nghĩ đó là cơ hội tốt để chị có thời gian tâm sự với mẹ. Hôm ấy chẳng hiểu sao chị Hoa không ngủ được. Mới đầu chị cứ nghĩ là do chị nhớ chồng, đang quen hơi chồng thì lại phải xa cách, chị cũng tâm sự với mẹ chuyện ấy nhưng bà gạt đi và bảo chị ngủ sớm cho khỏe. Đến nửa đêm, chị Hoa bất chợt tỉnh giấc khi thấy tay mẹ chồng đang ôm ngang qua eo mình. Lúc ấy, chị Hoa thấy ngài ngại, chị định gạt tay nhưng sợ làm bà tỉnh giấc nên lại thôi. Chị cố chợp mắt ngủ tiếp. Nhưng dần dần chị thấy tay bà lại đưa lên cao hơn đến sát ngực. Qua lớp áo mỏng, bà mân mê ngực chị Hoa rất nhẹ nhàng. Lúc ấy chị Hoa hãi quá nhưng không biết phải làm thế nào. Chị phải lấy hết can đảm và thầm nghĩ chắc mẹ đang ngủ mơ, không được làm mẹ tỉnh giấc để cố tỏ ra là đang ngủ say không biết gì.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, chị Hoa vẫn thấy mẹ chồng mình bình thường, vẫn cười nói và kể chuyện về “cậu ấm” cho chị nghe. Ngày hôm đó, chị Hoa muốn giúp bà nấu cơm và dọn dẹp nhà cửa nhưng bà chỉ giao cho chị làm mấy công việc lặt vặt. Bà bảo chị: “Hôm qua chắc con nhớ thằng Tuấn nên không ngủ được. Mẹ thấy con mệt đấy, con đi nghỉ đi, cứ để mẹ nâu cơm cho!”

Đêm thứ hai, chị Hoa vẫn phải ngủ cùng mẹ chồng theo đề nghị của bà. Lần này thì chị khẳng định chắc chắn được một điều là  mẹ chồng chị hoàn toàn tỉnh táo chứ không hề mê ngủ. Bà vẫn đặt tay lên người chị, ôm qua eo và sờ soạng ngực chị như tối hôm trước. Chị Hoa dù rất sợ hãi nhưng không dám phản ứng gì. Chị ấm ức kể lại: “Chẳng lẽ ngay lúc đó tôi lại vùng dậy, tôi mà làm thế chắc chắn bà sẽ rất khó xử, mẹ chồng – nàng dâu vốn đã không có ấn tượng tốt với miệng lưỡi người đời, giờ tôi lại trách bà vì chuyện ấy, mẹ con sống chung nhà làm sao mà thoải mái được!” Chị Hoa đành nhắm mắt cố chịu đựng và tỏ ra không hề hay biết. Nhưng suốt thời gian ấy, không đêm nào là chị có thể chợp mắt được trọn vẹn giấc ngủ, toàn thân lạnh toát vì sợ và run. Nhiều lúc mệt quá, chị thiếp đi nhưng chỉ được một lúc chị lại giật mình tỉnh dậy vì bàn tay của mẹ chồng ngày càng…tiến xa và mạnh hơn.

Nhiều hôm ngủ trưa, mẹ chồng chị cũng kiếm cớ đề nghị chị cho vào nằm cùng. Giấc trưa nhiều lắm cũng chỉ được 30 phút nhưng chị Hoa vẫn cảm nhận được rõ ràng tay mẹ chồng mình đang vòng qua người ôm eo. Còn chị thì vẫn cắn răng chịu đựng!

Mỗi lần anh Tuấn chồng chị phải đi công tác xa là chị Hoa lại lo lắng, bồn chồn không yên. Nhà chỉ còn hai mẹ con, chị không thể từ chối việc ngủ cùng mẹ được. Nhiều lần chị Hoa cũng định nhẹ nhàng kể chuyện với chồng nhưng suy nghĩ đi, suy nghĩ lại, chị Hoa vẫn không dám. Phần vì nói ra sẽ mất lòng cả chồng và mẹ chồng, chồng chị  sẽ không tin và cho rằng chị đang “ác cảm” với tình cảm mẹ dành cho mình. Phần vì chị nghĩ có nói ra thì cũng không giải quyết được vấn đề gì. Chỉ có cách là chị sớm có bầu và sinh con, chị mới thoát được cảnh bị “ép” ngủ cùng với mẹ chồng.

 

Mẹ chồng ghen nên bắt con dâu ngủ cùng!

Khi anh Hải (nhà ở Hoàng Mai – Hà Nội) lấy vợ,  hai vợ chồng son chỉ có hai tháng “trăng mật” bên nhau. Sau đó, anh Hải được mẹ gọi xuống nói chuyện và ban bố lệnh cấm vận, một tháng chỉ được ngủ chung với vợ  không quá 10 lần, còn lại phải cho vợ xuongs nhà ngủ với mẹ để trông nhà và bà có cơ hội hiểu con dâu hơn.Rồi bà còn bảo: “Vợ chồng con trẻ người non dạ, cho cái Hạnh(vợ anh Hải xuống ngủ cùng mẹ, hai mẹ con có nhiều thời gian tâm sự, mẹ sẽ dạy nó nhiều điều về cuộc sống!”

Anh Hải ngớ người, chẳng hiểu mẹ mình đưa đâu ra cái lệnh cấm vô căn cứ thế. Thắc mắc thì mẹ anh bảo làm thế cũng vì bà muốn giữ gìn sức khỏe cho anh làm việc. Mặt khác, nhà rộng lại ít người. Cứ lên hết tầng cao ngủ thì ở dưới ai trông, chẳng lẽ để một mình mẹ cô quạnh ở tầng dưới? Nghe bà nói vậy, anh Hải cũng chẳng dám có ý kiến gì thêm. Vợ anh cũng được mẹ gọi xuống nói chuyện để thuyết giáo điều đó. Chị chỉ đỏ mặt im lặng.

Anh Hải dù không vừa lòng nhưng cũng không muốn cái lại lờì mẹ. Mẹ anh là người đàn bà chịu thương chịu khó, đã ở vậy nuôi anh khôn lớn từ hồi ba anh mất, lúc anh còn bé tẹo, chưa cấp sách tới trường. Bà vừa làm mẹ, vừa làm cha mấy chục năm cuộc đời. Bởi thế mà mọi việc lớn bé trong gia đình, bà luôn giữa quyền quyết định dù cho anh đã lớn.

Hai vợ chồng anh đều biết những lý do mẹ anh đưa ra là không thuyết phục, ở với mẹ mấy chục năm, anh Hải đã hiểu mẹ quá rõ. Bản tính nhỏ nhen của đàn bà trong mẹ anh từ lâu vẫn luôn tồn tại.

Thời trẻ, mẹ anh là người đàn bà không có nhan sắc, không có duyên. Bởi vậy, bà được rất ít đàn ông để ý. Quá lứa lỡ thì, bà đã gật đầu đồng ý khi bố anh ngỏ lời. Khi đó, bố anh là một thương binh hạng nặng, hay ốm đau bệnh tật lúc trái gió trở trời. Ông đã có vợ cả và hai đứa con lớn ở quê. Khi điều trị ở trong nhà an dưỡng, cảm phục trước sự chăm sóc tận tình của mẹ anh, ông dem lòng cảm mến và mẹ anh chấp nhận làm vợ hai của ông. Nguyện vọng có con với ông của mẹ anh rổi cũng trở thành hiện thực. Nhưng đến năm anh được năm tuổi cũng là lúc bố anh ra đi vĩnh viễn.

Ở cái tuổi khao khát nhất yêu thương, săn sóc của người đàn ông nhưng mẹ anh đã thành bà góa. Bà đã buồn đau suốt một thời gian dài. Sự mất mát, thiếu thốn tình cảm là thiệt thòi mẹ anh phải gánh chịu nhiều nhất so với những người đàn bà khác. Chính vì vậy, bà đã dành tất cả tình cảm của người mẹ, người cha cho anh, tảo tần sớm hôm nuôi anh ăn học nên người. Anh là niềm an ủi, là chỗ dựa tinh thần duy nhất không gì có thể thay thế được của cả gia đình. Có lẽ chính bởi quá yêu con mà bà luôn có ý thức “sở hữu” anh, luôm muốn anh chỉ của riêng mình bà mà thôi. Kể cả khi anh Hải có người yêu và lấy vợ, bà cũng không lấy làm gì là vui vẻ, thậm chí bà còn để ý con dâu từng tí một xem con dâu chăm sóc con trai bà như thế nào, anh Hải mà kém ăn hay mất ngủ là con dâu “chết” với bà ngay. Ngày trước, khi anh đưa người yêu về ra mắt và xin mẹ lấy vợ, mẹ anh gật đầu đồng ý vì con trai đã lớn, lấy vợ làm tròn chữ hiếu nhưng cũng buồn vì từ đây nó có vợ, vợ chồng nó quấn quýt bên nhau đồng nghĩa với tình cảm nó dành cho mẹ sẽ không còn toàn vẹn như trước. Bà thầm ghen với vợ anh mỗi khi nghĩ đến những năm tháng tuổi trẻ của bà.

Vậy nên bà cấm vợ chồng anh gần nhau, nhưng có lẽ thực chất là bà đang muốn cho con dâu ít nhiều phải nếm trải những đắng cay mà bà từng phải chịu, như lời bà nói thì có lẽ đó là “nhiều điều về cuộc sống” mà bà muốn dạy cô con dâu trẻ người non dạ.

Anh Hải chỉ biết khuyên vợ hiểu cho những gì mẹ nghĩ và cố gắng làm theo ý bà. Nhiều đêm đợi mẹ ngủ say, vợ anh lại rón rén lên phòng nằm cạnh chồng rồi đến sáng ra, chị lại rón rén về phòng nằm cạnh mẹ trước khi trời sáng. Một năm sau thì vợ anh Hải sinh con, anh đã khéo léo bày với vợ  cách nói chuyện với mẹ hợp lý hợp tình. May mắn cho vợ chồng anh là  sự chân thành của chị cộng với sự nghiêm túc của anh cuối cùng cũng khiến mẹ anh phải đổi ý. Bà hiểu được rằng sự ích kỷ của mình đang làm mất đi hạnh phúc của đứa con trai, vợ chồng cần phải ở cạnh nhau, cùng nhau nuôi con và xây dựng hạnh phúc gia đình.

Ngủ với mẹ chồng để lấy vía sinh con trai

Chị Uyên (nhân viên văn phòng) vừa mới lấy chồng tháng trước. Nhưng ngay từ khi bước chân về nhà chồng làm dâu, chị đã cảm thấy lo lắng nên đề nghị vợ chồng trước mắt không về quê làm việc mà ở lại thủ đô. Mẹ chồng chị ở quê không an tâm, bà cố gắng ở nhà được mtuần để nghỉ ngơi sau chuyện cỗ bàn rồi “tức tốc” lên Hà Nội ở với các con. Chị đến khổ vì luôn bị mẹ chồng can thiệp vào chuyện “yêu” thế nào để có con trai. Hàng ngày, vợ chồng Uyên đi làm, bà ở nhà cơm nước, dọn dẹp nhà cửa. Chị vui vì không khí gia đình dường như ấm áp hơn, nhưng trong thâm tâm cũng bắt đầu cảm thấy căng thẳng vì bà đang “sắp lịch” cho các con từ ăn uống, ngủ nghỉ, thậm chí là cả cách  nằm ngủ để đứa con thứ hai phải là quí tử.

Mẹ chồng Uyên còn đi xem bói, nghe thầy phán giờ nọ giờ kia đắc lộc với tuổi của hai đứa, nên có khi đang trong giờ làm việc cũng điện thoại réo vợ chồng Uyên về. Nhưng đặc biệt, Uyên tuyệt đối không được nằm gần chồng mình, không được ngủ với chồng trừ giờ “hoàng đạo” mà mẹ cho phép. Đổi lại, chị Uyên phải ngủ với mẹ chồng để lấy hơi sinh con trai.

Vậy là, để mẹ vui, vợ chồng Uyên phải cố chạy “theo lịch” của bà. Anh chồng còn đỡ áp lực, vả lại cũng thông cảm cho tâm trạng của mẹ khi bó qua đời, vì anh lại là con trai duy nhất trong gia đình, họ hàng nhà anh chỉ trông chờ vào một mình anh sinh được cháu trai để nối dõi tông đường. Nhưng chị Uyên thì ngày càng cảm thấy căng thẳng mà không dễ thổ lộ. Chị là dâu mới, còn trẻ tuổi, chị có quyền được chồng chăm sóc. Hai anh chị mong ngóng mãi giờ mới dược về chung một mái nhà. Thế mà, cưới nhau rồi lại bị “cấm vận”!

Đã gần nửa năm “bật đèn xanh” rồi mà chị vẫn chưa có bầu, mẹ chồng chị yên lại sợ vía của chị Uyên và chồng xung khắc với nhau nên càng không cho hai vợ chồng chị có cơ hội gần nhau. Nhà chung cư chỉ có hai phòng ngủ, chồng thì ngủ trong phòng của hai vợ chồng còn chị Uyên với mẹ chồng nghủ ở phòng bên cạnh. Hai vợ chồng chị nhiều lúc muốn “gần nhau” lắm mà không biết phải làm thế nào? Đợi lịch mẹ xếp cho để sinh quí tử thì cả tháng mới có đôi lần. Hai vợ chồng mới cưới mà cứ thậm thụt như kiểu yêu đương vụng trộm. Thi thoảng nhân lúc mẹ không để ý, hai vợ chồng lại ôm hôn trộm nhau cho đỡ nhớ…Tối ngủ thì hai người nhắn tin điện thoại cho nhau dù họ chỉ cách nhau…một bức tường. Họ là vợ chồng, sống chung dưới một mái nhà mà cứ phải rình mẹ để thể hiện tình cảm với nhau!

Ngủ với mẹ chồng, chị Uyên không sao yên giấc được,  chị nhớ chồng, muốn được gần chồng, nhiều đêm đợi mãi cho mẹ ngủ say, hai vợ chồng nhắn tin cho nhau rủ nhau lên sân thượng của tòa nhà để được gần nhau. Rồi hôm nào, trước khi đi ngủ, chị Uyên cũng được mẹ chồng kể cho những bài học kinh nghiệm làm thế nào để sinh được con trai, rồi chuyện giờ giấc… Thậm chí, bà còn bắt chị Uyên từ bỏ những thói quen ăn uống hàng ngày để tuân theo chế độ nghiêm ngặt của bà. Nhưng điều kinh hoàng nhất đối với chị Uyên là mỗi khi ngủ, chih phải nằm sát vào mẹ chồng theo đề nghị của bà. Vì mẹ chồng chị cho rằng, nằm sát như thế, chị Uyên mới lấy được cái hơi, cái vía sinh con trai của bà. Chị là con gái nhưng cũng đến tuổi trưởng thành, giờ phải ôm mẹ chồng để ngủ, chị thấy ngượng ngùng không làm nổi. Mà không ôm thì chị lại bị mẹ mắng.

Vợ chồng chị Uyên phải chịu đựng cảnh này hơn hai tháng nay. Nhiều lúc chị ức quá mà không dám khóc, chỉ dám điện về bên nhà ngoại chia sẻ với mẹ. Nhưng cũng do chị, tại chị vẫn chưa có bầu nên chị cũng không dám cãi lời mẹ chồng. Suy chocungf thì mẹ chồng chị chỉ có ý ctoots nhưng cách làm của bà lại hơi thái quá. Chồng chị thì hiền lành, chỉ dám an ủi vợ mà không dám đề nghị thẳng thắn với mẹ mình. Có hôm, hai vợ chồng phải vờ cùng đi công tác xa rồi ra khách sạn dể có cơ hội được gần gũi nhau.

Chị Uyên mới lấy chồng nhưng suốt ngày than thở với bạn bè việc mình bị…cấm vận mà không dám nêu rõ lý do. Vì ai cũng nghĩ đã là vợ chồng rồi, bố mẹ nào lại ngăn cấm các con gần gũi nhau mà có ai hiểu cho chị đang chịu sự giám sát của mẹ chồng. Giờ cả hai vợ chồng chị đều phải cố găng sinh được con trai hay ít ra là chị Uyên phải có bầu để nhanh chóng thoát khỏi cảnh bị mẹ…cấm vận và chị Uyên không bị bắt phải ngủ cùng mẹ chồng nữa.

Sợ làm điều vụng trộm, mẹ chồng bắt con dâu phải ngủ cùng

Công việc của anh Thái yêu cầu phải đi nước ngoài thường xuyên. Cưới vợ được một tuần thì anh lại phải đi công tác xa vợ cả tháng. Ở nhà, mẹ anh Thái không cho chị Lan – vợ anh ngủ một mình, bà lúc nào cũng lo sợ chị đêm hôm khuya khoắt lẻn đi gặp “tình nhân”! Bà bắt chị phải mang chăn gối xuống phòng bà ngủ, còn bố chồng thì sang phòng khác ngủ. Nằm cạnh bà lạ giường, , lại sẵn tâm trạng sợ mẹ chồng nên chị Lan ngủ không yên. Rồi đêm nào cũng thế, trước khi đi ngủ là mẹ chồng chị lại bóng gió kể chuyện những đứa con gái đi ngoại tình sẽ bị chồng ruồng rẫy và khinh ghét như thế nào…Bà bảo “Thằng Thái nó yêu con lắm, con đã là vợ nó rồi thì phải toàn tâm toàn ý với nó, đừng tơ tưởng đến người khác rồi mọi chuyện vỡ lở sẽ không hay”. Những điều ấy làm chị Lan cảm thấy rất mệt mỏi vì thực sự chị rất yêu chồng, chị không làm điều gì có lỗi với chồng cả. Chị không biết làm sao để mẹ chồng hết nghi ngờ chị.

Chẳng là anh Thái, chị Lan yêu nhau từ thời sinh viên. Sau khi tốt nghiệp đại học xong, anh Thái đi du học ở Pháp ba năm còn chị Lan làm việc tại Việt Nam, họ cùng nhau thề non hẹn biển rằng ba năm nữa, khi anh Thái trở về sẽ cùng nhau làm đám cưới. Dù đã được anh Thái đưa về nhà ra mắt nhưng chị vẫn… không dứt khoát tình cảm. Oái oăm thay, người mà chị Lan bị đồn thổi có quan hệ yêu đương lại là hàng xóm thân tình với gia dình anh Thái. Không biết thực hư ra sao nhưng chuyện tòm tem này cũng đến tai gia đình anh thái. Nhưng vì anh Thái rất yêu chị Lan nên anh không tin những điều mẹ anh kể về chị. Hơn nữa, “bồ” của chị Lan cũng là bạn với anh, anh thái luôn khẳng định họ chỉ là bạn tốt của nhau.

Đợi chờ mãi cũng đến ngày anh Thái về nước, đám cưới của họ nhanh chóng được diễn ra, chị Lan chính thức về làm dâu nhà anh Thái, chỉ cách nhà người tình của chị có hai nhà. Trước khi cưới, chị Lan cũng đã nói chuyenj với anh Thái về chuyện gia đình anh không tin tưởng chị, cho rằng chị lăng nhăng. Chị Lan đã khẳng định, đã thề thốt, thậm chí nói chuyện hẳn với mẹ anh Thái rằng không có chuyện đó, rằng chị không có chuyện tình cảm với người hàng xóm kia mà chỉ do họ yêu đơn phương thôi. Gia đình nhà anh Thái đã đồng ý và yêu cầu chị chấm dứt hoàn toàn quan hẹ với anh hàng xóm.

Nhưng khổ nỗi, người hàng xóm kia lại làm cùng công ty chị Lan. Nên dù muốn hay không, họ vẫn phải tiếp xúc với nhau hàng ngày. Rồi nhiều hôm tiện đường nên họ sóng đôi đi về cùng nhau. Có lần mẹ anh thái vô tình bắt gặp họ vừa đi làm về, vừa cười nói rôm rả, tình ngay ý gian nên bà giận lắm. Từ ấy, bà cứ nghi ngờ chị, chị đi làm về trễ 5, 10 phút là bà lại tỏ ý không vừa lòng.

Tháng nào chồng chị cũng phải đi nước ngoài hai tuần. Thời gian chị ở nhà với bố mẹ chồng lúc nào cũng bị bà để ý, xét nét. Đặc biệt là đã thành lệ, chồng đi vắng là chị bắt buộc phải sang ngủ cùng mẹ chồng. Ngoài chuyện bà cứ bóng gió nói chị ngoại tình thì bà lại có thói quen gác chân lên người nằm cạnh làm chị cứ bị tỉnh giấc, không sao ngủ được. Chị Lan định tâm sự với chồng mà không biết phải mở lời như thế nào, chị cũng sợ nói ra thì chồng chị lại lo lắng, nghi ngờ chị, lại càng to chuyện hơn.. Mà xin chồng đề nghị bó mẹ chồng cho ở riêng cũng không được. Anh Thái là con út, các anh chị đều ở xa, vợ chồng anh Thái phải ở nhà để chăm sóc bố mẹ, không thể ra ở riêng được!

Có hàng trăm nghìn lý do để khiến những cô dâu trẻ, mới về nhà chồng phải ngủ với mẹ chồng. Thậm chí, ở nhiều vùng, mẹ chồng còn bắt con dâu ngủ cùng với mình, không cho ngủ với con trai để đảm bảo sức khỏe cho chồng. Các cô dâu mới ai cũng sợ mẹ chồng, mẹ chồng bảo gì phải nghe nấy, răm rắp tuân lệnh, nhiều khi không vừa lòng nhưng cũng không dám cãi lời. Nhưng riêng chuyện bắt cô dâu mới về phải ngủ cùng mẹ chồng quả thực còn nhiều điều đáng phải suy xét lại. Những bà mẹ chồng có nên chăng dùng uy của người mẹ bắt ép con? Tại sao không thay cái uy đó bằng tình cảm chân thành giúp con dâu có được sự thoải mái nhất khi về làm dâu con trong gia đình, chăm sóc chồng con và bố mẹ chồng. Còn những cô con dâu cũng nên biết cách cư xử khéo léo để làm đẹp mẹ chồng, phải hiểu tấm lòng của mẹ chồng và dành nhiều thời gian hơn để hiểu mẹ. Bởi, đã kết duyên thành vợ thành chồng, bố mẹ nào chả yêu quý con, con cái nào chả phải hiếu nghĩa với bố mẹ. Đừng để những chuyện nhỏ nhặt trong cuộc sống hằng ngày lớn thành những câu chuyện khó xử và là nỗi kinh hoàng cho chính bản thân mình.

Theo Đang Yêu


[ Trở về ]

Tâm sự

Chồng “yêu” không giỏi, tôi phải làm sao?

(Suckhoe-gioitinh) Chồng tôi là người đàn ông đáng yêu. Chỉ có mỗi 
Sức khỏe giới tính, sức khỏe, ẩm thực, làm đẹp, giới tính, suc khoe, gioi tinh, tinh yeu, lam dep, my pham, chuyện vợ chồng, đêm tân hôn, đàn ông, phụ nữ, chuyện khó nói, hạnh phúc gia đình, mon an ngon, món ăn ngon, pháp luật, phap luat, hinh su, hình sự, mỹ phẩm, nước hoa, nuoc hoa, vay xinh, váy xinh, thoi trang, thời trang công sở, người mẫu, nguoi mau, người nổi tiếng, ca sĩ, thần tượng,

Ảnh đẹp

Ảnh Tuyệt đẹp
Phần mềm quản lý Khách sạnThiết kế website chuyên nghiệpmạng ô tô Việt Nam
Firework Đà NẵngĐồ dùng khách sạnJustkids CenterMạng rao vặtChơi game onlineDiễn đàn du lịch Việt NamSốc Ngôn