Đang tải dữ liệu Đang tải dữ liệu......

Tâm sự đau khổ của một người vợ "lấp chỗ trống"

Khi nhận lời lấy anh, tôi đâu hay mình sẽ là chỗ để lấp chỗ trống cho một người phụ nữ khác. Tôi đâu hay mình sẽ chỉ là người anh lấy về để chăm lo gia đình anh.

23 tuổi, tôi đã nhận lời lấy anh. Anh là mối tình đầu của tôi, là những yêu thương rung động đầu đời và cũng là nỗi đau khổ của cuộc đời mình.

Tôi, một cô gái bình thường, không xinh đẹp, không tài giỏi nhưng lại đựơc khá nhiều người yêu quý. Mọi người vẫn thường nói tôi là người hoà nhã, thân thiện và thật thà. Cũng có vài người đàn ông đến với tôi, nhưng có lẽ, tôi chưa thực sự rung động với ai cả. Tôi đã sống một cuộc sống vô tư vui vẻ như thế cho đến khi gặp anh.

Tôi gặp Tuấn Anh, chồng mình trong dịp đầy tháng con của đứa bạn thân. Anh là đồng nghiệp của ông xã cô bạn tôi. Ban đầu gặp anh, tôi không mấy ấn tượng, vì anh khá lạnh lùng, ít giao tiếp với người khác. Trong khi đó, tôi lại là người thân thiện, nói cười với mọi người cả buổi. Phải đến lần thứ hai gặp gỡ, chúng tôi mới có cơ hội trò chuyện.

Thay vì ấn tượng mờ nhạt lúc ban đầu, tôi lại cảm nhận được ở anh sự tự tin, vững chãi của một người đàn ông thành đạt. Có lẽ, anh là hình ảnh mà tôi vẫn  thường nghĩ về người yêu, người chồng tương lai của mình. Nhưng lúc đó tôi chỉ nghĩ, chắc một cô gái bình thường như mình, sẽ chẳng bao giờ lọt được vào mắt xanh của anh đâu.

Nhưng tôi không ngờ, anh lại chủ động làm thân với tôi, anh nói chuyện với tôi rất nhiều, còn mời tôi đi uống nước.

Và ba tháng sau lần gặp gỡ đầu tiên, anh ngỏ lời với tôi. Tôi đã nhận lời trong ngỡ ngàng, tôi không nghĩ rằng, mình lại là người anh lựa chọn. Cô bạn tôi vẫn trêu đùa: “Cậu thật là có duyên ngầm đấy. Ông Tuấn Anh này kén lắm đó, ông xã tớ giới thiệu bao nhiêu cô mà ông ấy chưa gật cô nào đâu”. Tôi chỉ biết mỉm cười hạnh phúc.

Mỹ, cô bạn tôi có kể cho tôi về quá khứ của anh. Gia đình thuộc dòng dõi trâm anh thế phiệt. Anh được đi du học ở Nga từ khi còn là sinh viên. Học xong, anh ở lại làm nghiên cứu sinh và làm việc ở bên đó thêm hai năm. Đến khi cha anh mất, anh mới về nước làm việc. Tôi nghe nói thời gian học bên đó, anh có một mối tình rất đẹp với cô gái tên là Hồng Ngọc. Họ đã yêu nhau trong suốt thời gian học và làm việc bên nước bạn.

Tuấn Anh không giấu tôi về mối tình đó. Anh cũng kể cho nhau, rằng họ đã chia tay nhau khi anh về Việt Nam. Khi đó, bố anh mất, mẹ anh lại bị tiểu đường khá nặng, nên phải có người ở bên cạnh chăm sóc. Là đứa con duy nhất của gia đình, anh không còn cách nào khác là phải về Việt Nam để thực hiện chữ hiếu của mình. Cô bạn Hồng Ngọc kia vì đã ổn định ở bên đó, không muốn về Việt Nam. Cuối cùng họ chia tay khi anh về nước được hai tháng.

Khi tôi băn khoăn về việc Hồng Ngọc là một cô gái tài giỏi, xinh đẹp, anh thường trấn an tôi: “Anh chọn em vì những đức tính  tuyệt vời mà em có, vì thế, em đừng bao giờ băn khoăn về chuyện này”. Mà tôi cũng đâu có nhiều thời gian để băn khoăn, tôi còn đang bận hạnh phúc và mơ về một cuộc sống hạnh phúc bên anh.

Và rồi, tôi cũng có cuộc sống hạnh phúc mà mình hằng mơ ước. Sống bên anh thật tuyệt vời, anh hơn tôi gần 10 tuổi, chín chắn, tâm lý. Nếu như những cô bạn tôi than thở về những ông chồng lăng nhăng, keo kiệt hay nhậu nhẹt suốt ngày, thì tôi lại hoàn toàn không thấy điều đó ở anh. Anh cư xử đúng mực, tuy có hơi lạnh lùng một chút, nhưng chính điều đó ở anh lại là điểm thu hút tôi nhất. Khi sống bên anh, tôi cũng nhận ra, giữa tôi và anh có một khoảng cách lớn. Anh có những sở thích như nghe nhạc cổ điển, đọc những quyển sách tiếng Nga, tiếng Anh dày cộp, những thứ mà nghe đến tôi đã thấy nặng nề rồi. Có những khi, tôi thấy anh ngồi trầm ngâm nghe những bản nhạc Nga. Tôi cũng nghĩ rằng anh đang nghĩ về những năm tháng vui vẻ với Hồng Ngọc trước đây. Nhưng tôi tôn trọng những khoảnh khắc đó của anh.

Ai cũng nói tôi là một cô gái may mắn. Vì lấy được chồng giàu, nhà cửa nề nếp đàng hoàng, mẹ chồng lại quý. Có lẽ trước khi tôi phát hiện ra sự thật kinh khủng này, thì tôi cũng nghĩ rằng mình là người con gái may mắn.

Tuần trước, ở cơ quan tôi có cuộc họp mà laptop của tôi lại bị hỏng không dùng được. Cũng may là những thông tin cần thiết, tôi cũng đã cop một bản sang usb. Anh đưa laptop của anh cho tôi, nói là dùng tạm, để máy đó cho anh đi sửa cho. Tôi rât vui, vì anh giữ chiếc laptop này lắm, chưa bao giờ thấy anh trao nó cho ai.

Họp xong, tôi vào một quán cà phê để gặp một người bạn. Thấy có wifi, tôi mở máy ra để online và cũng muốn xem ở trong laptop này có những gì mà ông chồng mình có thể ngồi hàng giờ say sưa bên nó lắm khi quên cả vợ như thế.

Tôi định nhân tiện gửi mail cho một đồng nghiệp, thì thấy phần truy cập vào địa chỉ mail của anh đã có sẵn. Có lẽ anh đã để mặc định. Tò mò, tôi truy cập thử. Trong thư anh, ngập tràn những thư của từ địa chỉ misa, cả hàm thư đi và đến. Tôi mở ra đọc thử xem là ai. Không quá khó khăn để tôi nhận ra đó là Hồng Ngọc. Nhưng đó không phải là điều khiến tôi khoáng váng, đau đớn. Mà chính là những dòng mà anh viết. Từng câu, từng chữ mà tôi vẫn còn nhớ đến từng dấu chấm, dấu phẩy. “Những khi ở bên cô ấy, không hiểu sao anh lại nhớ em đến vậy. Anh lấp chỗ trống của em bằng một gia đình mà người ta cho rằng hoàn hảo, nhưng anh thấy mình sai lầm lắm, misa ạ. Người ta chẳng thể thay thế người mình yêu bằng bất kì ai được....”. Trong máy của anh, còn có cả một folder mang tên misa nhưng không mở được, vì anh đã cài password. Qua mail, tôi biết rằng mỗi khi chồng tôi đi công tác bên châu Âu, hay khi Ngọc về nước, hai người vẫn thường xuyên gặp gỡ.

Giờ thì tôi đã hiểu rồi. Thì ra anh đến với tôi để khỏa lấp mối tình đau khổ của anh, để anh có người chăm lo mẹ. Những giọt nước mất cay đắng tủi nhục cứ chảy dài trên mặt tôi, mặc kệ những người xung quanh tò mò nghi ngại. Tôi đã mất cả buổi chiều để có thể bình tĩnh trở về nhà. Tôi trả lại anh laptop như chưa có chuyện gì xảy ra.

Tôi cứ nghĩ rằng mình sẽ suy sụp, sẽ lao vào người đàn ông dối trá kia mà cấu xé, gào thét. Nhưng không, tôi bình tĩnh đến không ngờ. Đầu óc tôi sáng suốt như chưa từng có chuyện gì. Tôi muốn ngay lập tức từ bỏ cuộc hôn nhân đầy tính toán này. Tôi không chịu được cảm giác bị dày vò khi mình chỉ là một người vợ hờ mà thôi. Rời xa anh, thật sự với tôi thật khó khăn, tôi không muốn chấp nhận sự thật. Nhưng có lẽ, với tôi, rời xa anh là điều tốt nhất cho tôi lúc này.

Theo phununet

 



Gửi ý kiến
Người gửi
Email người gửi
Nội dung
[ Trở về ]

Tâm sự

Chồng “yêu” không giỏi, tôi phải làm sao?

(Suckhoe-gioitinh) Chồng tôi là người đàn ông đáng yêu. Chỉ có mỗi 
Sức khỏe giới tính, sức khỏe, ẩm thực, làm đẹp, giới tính, suc khoe, gioi tinh, tinh yeu, lam dep, my pham, chuyện vợ chồng, đêm tân hôn, đàn ông, phụ nữ, chuyện khó nói, hạnh phúc gia đình, mon an ngon, món ăn ngon, pháp luật, phap luat, hinh su, hình sự, mỹ phẩm, nước hoa, nuoc hoa, vay xinh, váy xinh, thoi trang, thời trang công sở, người mẫu, nguoi mau, người nổi tiếng, ca sĩ, thần tượng,

Ảnh đẹp

Ảnh Tuyệt đẹp
Phần mềm quản lý Khách sạnThiết kế website chuyên nghiệpmạng ô tô Việt Nam
Firework Đà NẵngĐồ dùng khách sạnJustkids CenterMạng rao vặtChơi game onlineDiễn đàn du lịch Việt NamSốc Ngôn