Tôi đã bị lừa cưới một người nhiễm HIV
Tôi thấy anh ấy vẫn mệt, khuôn mặt vốn gầy bây giờ tái dại, mồ hôi đầm đìa, tôi nhắc anh nên đi nghỉ kẻo ốm. Anh ăn vội bát cơm rồi vào buồng cưới nghỉ trước. Tôi cùng vài người lo dọn dẹp cỗ bàn. Lúc này tôi mới cảm thấy một không khí căng thẳng nào đó đang diễn ra…
Tôi là một cô gái quê mùa, nhan sắc không có gì đặc biệt. Vì thế đã ngoài ba mươi tuổi tôi vẫn ở vậy. Gia đình tôi có bốn anh em, hai trai hai gái. Ba đứa em tôi đã được dựng vợ gả chồng. Người ra ở riêng, người về nhà chồng, còn cậu út ở với cha mẹ và tôi. Thầy mẹ rất ái ngại cho hoàn cảnh của tôi, nhiều đêm hai cụ thì thầm về tương lai của tôi, những lúc đau ốm mẹ tôi vẫn phàn nàn rằng, chỉ còn lo cho con N nữa thôi thì tôi nhắm mắt được rồi… Tôi buồn lắm! Cái số tôi có lẽ bị trời đày, nhiều đêm nằm trên giường nghe tiếng thì thào của hai cụ, tiếng chó cắn đêm, tiếng gà gáy sáng mà tôi muốn chết. Gái ngoài ba mươi chưa chồng ở nhà quê là một tai họa. Bạn bè tôi đã yên bề gia thất, nhìn họ vợ chồng, con cái vui vầy mà tôi khóc hết nước mắt. Nhưng tôi vẫn thương nhất thầy mẹ, hai cụ đau yếu triền miên mà lúc nào cũng lo cho đứa con gái cả vô duyên của mình. Cậu út của tôi tính tình hiền lành ít nói, nó cũng thương tôi lắm nên chẳng bao giờ làm tôi buồn. Chỉ riêng cô em dâu, nó sắc xảo, chua ngoa nên vẫn bóng gió nói về bà chị già trong nhà. Thấy thầy mẹ quan tâm đến tôi, nó lại sợ hai cụ sẻ chia của cải đất đai cho tôi nên nó là người muốn tôi đi lấy chồng nhất. Nó cũng mai mối cho tôi vài đám, nhưng thật sự tôi không ưng, người thì già quá con cái lại nheo nhóc, người thì lại quá trẻ và có vẻ như không bình thường nên tôi đều từ chối. Mai mối mãi không xong, nó ngoa ngoắt bóng gió: “Già rồi mà còn kén với chọn… không khéo đến chết mà không biết mùi đàn ông rồi thành quỷ ám người…”. Tôi chỉ biết nín nhịn, định bụng sẽ ra khỏi nhà, tìm một mảnh đất nào đó dựng túp lều nhỏ sống cho yên thân. Nhưng thầy mẹ tôi dứt khoát không chịu, thương hai cụ nên tôi đành ngậm bồ hòn sống như một cái bóng trong nhà của chính mình. Thời gian cứ thế trôi đi, năm tôi bước vào tuổi ba mươi tám thì thầy mẹ tôi lần lượt qua đời. Xong giỗ đầu của hai cụ, tôi ra thửa đất ở đầu làng – nơi thầy mẹ chia cho tôi dựng căn nhà nhỏ. Tôi sống ở đó một mình cho đỡ phiền toái cậu út. Gái già ở một mình, lại nơi vắng vẻ nên nhiều gã đàn ông đến trêu chọc, gạ gẫm, cứ đêm đến họ lại gõ cửa, mời gọi… có gã lì lợm còn vác cả chai rượu đến uống trước cửa suốt đêm. Lòng tôi vẫn im lặng và băng giá, hình như ở cái tuổi này tôi bắt đầu thấy sợ tất cả, đặc biệt là đàn ông. Tôi muốn quên mọi chuyện bằng cách làm việc cật lực hết cày cấy, tôi lại buôn lẻ ngoài chợ huyện, đêm về thêu thùa hoặc làm hàng thủ công… Sống một mình, nên tôi cũng tích cóp được chút tiền và sửa sang căn nhà nhỏ. Thỉnh thoảng vẫn có vài người đàn bà trong làng dến căn nhà tôi chửi rủa, đánh ghen…vì chồng họ hay đến nhà tôi trêu ghẹo hoặc gạ gẫm. Tôi vẫn im lặng, nín nhịn nhiều thành quen nên tôi chẳng mấy khi cãi lại họ. Từ ngày tôi ra ở riêng, vợ cậu út có vẻ hối lỗi, thực lòng thì nó cũng không phải người xấu, chỉ cái tội đa nghi nên tính tình chua ngoa như vậy. Nó vẫn thường qua lại nhà tôi, gửi con mỗi khi đi làm ăn xa (nó vẫn đi buôn chuyến trên thành phố). Tôi sống một mình nên có các cháu sang chơi cũng đỡ buồn. Anh em ở gần thì hay hằm hè, nhưng ở xa một chút lại có tình cảm ra trò. Rồi một lần đi buôn chuyến về, nó hăm hở báo với tôi rằng đã tìm được một mối rất tốt cho chị. Ban đầu tôi chẳng mấy quan tâm, cái số tôi vậy mà mai mối đến vài chục đám nên làm tôi nhàm chán. Nhưng lần này nó nhất quyết nói rằng, cái người nó giới thiệu rất vừa ý, anh ấy cũng xêm xêm tuổi tôi, cũng là người ngoại thành, tính tình hiền lành, chưa lần nào xây dựng gia đình. Nếu lấy, tôi có thể sống hạnh phúc. Tôi chỉ cười trừ, cảm ơn thím nó chứ chẳng hy vọng gì. Đùng một cái, vào một buổi chiều nó dẫn người đàn ông đó đến nhà tôi. Đó là một người đàn ông hơn bốn mươi tuổi. Dáng người gầy gò, có đôi mắt rất sâu, và rất ít nói. Đêm ấy thím út mời tôi và người đàn ông đó sang nhà ăn tối. Qua chuyện trò tôi được biết anh ấy là người ở Hà Từ đó anh ấy vẫn thường qua làng tôi chơi, chúng tôi bắt đầu thân nhau và nhớ nhau từ lúc nào không biết. Ở cái tuổi này chúng tôi không mấy ngại ngùng khi nói đến chuyện tình cảm. Anh ấy rất chân thật tâm sự rằng, anh là con một, nhưng mải làm ăn nên muộn chuyện vợ con. Gia đình thì lo lắng thúc giục tìm vợ, sinh con nối dõi tông đường. Anh cũng vài lần tìm hiểu nhưng chưa ưng ai, gặp tôi anh bảo như đã hẹn từ kiếp trước, nhất định sẽ sống hạnh phúc. Lần đầu tiên trong đời tôi được nghe những lời tâm sự chân thành của một người đàn ông. Trước đây nhiều gã đàn ông đến với tôi toàn những kẻ thô tục, ăn nói lỗ mãng, chỉ muốn chiếm đoạt tôi, có nhiều gã lại mượn rượu sờ soạng như muốn ăn tươi nuốt sống tôi. Hiếm hoi nhất thì cũng vài người đàn ông góa vợ, chỉ mong tôi giúp họ chăm nom đám con mất mẹ, ngoài ra chẳng có yêu đương tình cảm gì…Bây giờ ngồi trò chuyện với anh ấy, lòng tôi như được mở ra, tình yêu tưởng đã chết cùng tuổi tác của tôi bắt đầu sống lại. Vào một đêm anh ấy ở lại muộn, chúng tôi cùng ăn tối rồi trò chuyện rất khuya. Anh đòi về (nhà anh ấy cách làng tôi hơn 70 km), tôi sợ anh đi đường xa nên giữ lại. Đêm ấy là đêm đầu tiên trong gần 40 năm làm đàn bà tôi có một người đàn ông ở bên. Nhưng anh ấy là người lịch sự, ngủ ở gian ngoài và không hề chạm vào người tôi. Thế rồi cái ngày trọng đại cũng đến, cha mẹ anh em họ mạc của anh ấy chính thức sang nhà tôi xin cưới. Vì thấy mẹ tôi đã mất, nên ông chú ruột của tôi đứng ra đại diện nhà gái. Đám hỏi tưng bừng rộn rã diễn ra, gái già như tôi lại lấy được chồng tử tế nên họ nhà tôi tổ chức long trọng, ăn uống hát hò cả đêm. Theo thông lệ của làng tôi là chỉ sau đám hỏi chừng nửa tháng sẽ tổ chức lễ cưới. Tôi ngất ngây hạnh phúc, tất bật sắm sửa, nhiều năm sống một mình, tích cóp cũng được kha khá tiền nên tôi muốn mua sắm những thứ thật tốt cho cuộc sống của mình. Cậu út, thím út cũng vui lắm. Cuối cùng thì bà bác già cũng có nơi có chốn đàng hoàng, thỏa ước nguyện của thầy mẹ đã khuất, lại đỡ mang tiếng với họ mạc vì đối xử chưa tốt với chị cả. Chú thím ấy cũng súm vào cùng tôi lo toan đám cưới. Những ngày tháng đó tôi như trẻ lại chục tuổi, cơ thể tưởng như đã vô cảm bây giờ háo hức như gái mới lớn. Tôi đẹp ra trông thấy, đêm đêm tôi mơ đến căn phòng tân hôn ấm áp, mơ thấy vòng tay âu yếm của anh ấy, mơ thấy những đứa con bụ bẫm… Lòng tôi ngập tràn hạnh phúc! Cuối cùng thì cái ngày tôi mong chờ cũng đến. Đám cưới được tổ chức linh đình, tôi như người ngủ mơ chỉ biết khóc cười bên chú rể. Nhà gái cưới xong, lễ đưa dâu được tổ chức long trọng, tôi vận tấm áo dài duyên dáng cúi lạy gia tiên, cảm ơn họ hàng, cầm tay chú thím út mà khóc trong hạnh phúc. Nhà trai đón dâu bằng xe hơi sang trọng, ngần này tuổi tôi chưa bao giờ được bước lên một chiếc ô tô đẹp như thế. Trong lúc ngất ngây hạnh phúc, tôi nhìn chồng tôi – anh ấy có vẻ mệt, mặt hơi tái, chẳng nói năng gì… Tôi nghĩ có lẽ anh ấy lo toan chuyện cưới xin nên mệt. Tôi lại thầm hứa sẽ chăm sóc anh thật tốt. Tôi sẽ là người vợ tốt để anh được hạnh phúc. Khác hẳn với đám cưới tưng bừng ở nhà gái, đám cưới nhà trai diễn ra khá đơn giản nhưng trang trọng, khách khứa cũng không nhiều, chỉ những ai thân thiết. Họ cũng không ăn uống linh đình như bên nhà tôi, chỉ ngồi trà thuốc, trò chuyện hết sức ấm cúng. Cũng vài mâm có đám thanh niên uống rượu cười nói, nhưng nói chung họ không cầu kỳ và lãng phí như bên nhà gái. Đến chiều, đám cưới vãn dần, chỉ còn lại họ hàng cùng ăn tối. Tôi thấy anh vẫn mệt, khuôn mặt vốn gầy bây giờ tái dại, mồ hôi đầm đìa, tôi nhắc anh nên đi nghỉ kẻo ốm. Anh ăn vội bát cơm rồi vào buồng cưới nghỉ trước. Tôi cùng vài người lo dọn dẹp cỗ bàn. Lúc này tôi mới cảm thấy một không khí căng thẳng nào đó đang diễn ra, thỉnh thoảng tôi đi vào buồng cưới thấy anh ấy vẫn ngủ li bì, người như có vẻ sốt. Tôi lo lắng tìm thuốc thì anh ấy gạt đi, rồi tự mình lấy thuốc trong tủ bảo tôi ra ngoài giúp mọi người. Lúc này đám thanh niên kia vẫn ăn uống và đã vài người ngà ngà say rượu. Tôi chỉ loanh quanh dọn dẹp. Mấy thanh niên kia vẫn cười hỉ hả vì rượu đã ngấm. Một cậu mặt đỏ tía tai (hình như đã quá chén) nói lớn: “Mày học tập anh B kia đi… ếch rồi mà còn cưới được gái tân… ai như mày…”. Lập tức đám thanh niên trợn mắt ra hiệu im lặng, cậu vừa nói cũng vội bịt miệng nhìn tôi lấm lét rồi lỉnh ra về. Một luồng khí lạnh từ đâu đó ập đến người tôi, có một cái gì hết sức sợ hãi xâm chiếm cơ thể tôi. Tôi vào buồng, anh ấy đã ngủ say trên tay vẫn cầm một lọ thuốc. Tôi nhẹ nhàng nhón lấy và đắp chăn cho anh. Cái tủ thuốc ngay góc phòng vẫn mở, tôi đặt hai viên thuốc vào và vô tình nhìn thấy nhãn hiệu. Tôi không biết tiếng nước ngoài, nhưng vẫn kịp nhìn thấy chữ AIDS gì đó. Tôi giật mình, trong đầu vang lên câu “ếch” của cậu thanh niên ban nãy. Tôi ít học nhưng vẫn biết đến căn bệnh này, cả làng tôi chỗ nào người ta cũng treo đầy biển hiệu nói về AIDS, còn đám thanh niên vẫn nói “ếch” là chỉ những người mắc bệnh. Tôi hoảng sợ, nhìn kỹ chồng mình thì thấy đúng như người ta nói trên ti vi: gầy yếu, hay ho… tôi run run lần vạch tay áo chồng tôi lên thì ôi thôi… toàn những vết chích như muỗi cắn! Đúng lúc ấy chồng tôi tỉnh giấc, ngơ ngác nhìn tôi rồi lại nhìn tay mình. Tôi nấc lên và hỏi. Chồng tôi im lặng không nói gì. Ngay đêm ấy tôi ôm quần áo trốn về. Hai ngày sau chồng tôi tìm đến, anh ấy khóc nấc và thú thật với tôi rằng đã từng nghiện ma túy và mắc HIV, nhưng vì con độc nên cha mẹ muốn có người nối dõi tông đường, họ định lừa tôi để sinh con cho họ. Nhìn anh ấy quỳ khóc trước mặt mình mà tôi không cầm nổi nước mắt. Trời vẫn thương tôi nên tôi đã không bị lừa, còn anh ấy sau vài lần khóc lóc xin tôi tha lỗi cũng không tìm đến nữa. Và chỉ hai tháng sau tôi nghe người ta nói rằng anh ấy đã chết. Tôi lại sống một mình trong căn nhà nhỏ ở đầu làng. Thỉnh thoảng trong những cơn mơ tôi vẫn thấy anh ấy khóc lóc đòi có con với tôi. Những lúc như vậy tôi lại giật mình tỉnh giấc, người lạnh như xác chết. Ơn trời tôi vẫn sống! Theo Cảnh sát toàn cầu [ Trở về ]
Các tin khác
| Tâm sựẢnh đẹpThời tiết
Giá vàng
Tỷ giá ngoại tệ
![]() Nguốn tin: vnexpress.net
|
Tôi bên em vì yêu hay vì sex