Anh vẫn thường nói “anh sẽ chờ đến đêm tân hôn của hai ta” mặc dù có đôi khi bản năng của em trỗi dậy thật mạnh mẽ. Em lại càng cảm thấy khâm phục anh vì điều đó.
“Em đã yêu người khác rồi! Mình chính thức chia tay nhé anh!”
“Đó là ai vậy em? Cho dù là chấm dứt hẳn nhưng anh vẫn muốn biết người đó là ai”.
“Là người quen của hai chúng ta. Em xin nhận hoàn toàn lỗi này là ở mình, không hề có lỗi lầm của người nào khác ở đây. Là người bạn từ thời cấp một của anh đó”.
Những dòng chữ đó chính là sự kết thúc cho một cuộc tình dài đúng ba năm có lẻ. Có những lúc nhìn lại cuộc tình đã qua, em thấy mình thật tội lỗi nhưng em biết mình không thể quay đầu trở lại được nữa. Bao kỉ niệm đã qua, vui cũng có mà buồn cũng có nhưng nó đã trở thành một cái gì đó xa lắm, mông lung lắm mà em nửa muốn quên, nửa muốn lưu giữ mãi.
Anh tốt, là người tốt nhất mà em đã từng biết. Hồi đầu, chúng mình có khoảng thời gian thật hạnh phúc, cả hai đều là mối tình đầu của nhau, dành cho nhau thứ tình cảm tinh khôi, trong trắng nhất. Em còn nhớ ban đầu mình còn chưa dám công khai chuyện tình cảm của hai đứa, vẫn dành cho nhau những cái liếc nhìn đầy ẩn ý, những cái hôn vụng trộm ở một vùng quê mà hai đứa đi tình nguyện ở đó.

Chúng ta đã trải qua biết bao kỉ niệm đẹp đẽ của cái thời nhiệt huyết tuổi trẻ
Một tháng tình nguyện trôi qua, biết bao kỉ niệm đẹp đẽ của cái thời nhiệt huyết tuổi trẻ. Những cốc nước mát, những sự quan tâm giản dị của thời sinh viên xa lắc đó vẫn làm trái tim em nhức nhối. Hồi đó, cũng đã có lần em nói với anh:
“Không biết khi về Hà Nội, mỗi người một cuộc sống riêng, công việc riêng thì tình cảm có còn nguyên vẹn hay không?”.
Anh đã xoa đầu em và nói:
“Tình cảm của chúng mình thì có gì chia cắt được nào?”.
“Nhưng liệu bố mẹ anh có chấp nhận vì em là người tỉnh lẻ hay không?”.
“Em đừng lo, bố mẹ anh dễ tính lắm”.
“Vậy thì chỉ sợ anh yêu người khác thôi”.
“Không có chuyện đó đâu”.
Vậy mà chuyện đó lại xảy ra thật. Thời gian đầu, chuyện tình của chúng ta đã không như em tưởng tượng. Em cứ nghĩ rằng mình phải được anh chiều chuộng ghê lắm thế nhưng có lẽ vì yêu lần đầu nên anh không có kinh nghiệm tình trường, không biết chiều chuộng gì cả. Anh lại là con một, từ bé đều được nuông chiều nên có nhiều khi em còn phải “nhịn” để anh được vui vẻ. Những ngày kỉ niệm của phụ nữ, nhìn bạn bè ai cũng có hoa, có quà mà lòng em đau thắt lại. Chỉ mình em trong phòng là không có. Anh vô tâm, vô tình đến thế sao?

Anh có biết rằng em cần lắm những sự quan tâm giản dị mà chứa chan tình cảm không?
Ngày 20/10, em đã cố ý tặng hoa và rủ anh đi mua quà cho mẹ anh với hai mục đích đấy anh hiểu không? Mẹ anh cũng là phụ nữ, em cũng là phụ nữ. Em chỉ muốn anh hiểu rằng anh cũng nên để ý đến em một chút. Thực ra em đâu có quan trọng hóa vấn đề vật chất gì đâu, chỉ cần anh hiểu được sự quan tâm nhiều hơn một chút trong những ngày đặc biệt đó đã làm em hạnh phúc lắm rồi, làm em có cảm giác mình có người yêu chứ không phải yêu mà như không.
Thứ tình yêu của anh dành cho em trẻ con quá. Nó không bao hàm sự hi sinh vì nhau. Em biết anh vô cùng yêu em, nhưng tại sao em lại gặp khó khăn để cảm nhận thứ tình cảm đó. Tại sao anh lại không thể hiện ra? Em cần lắm bờ vai của anh những ngày nghỉ lễ vậy mà anh suốt ngày nằm lì ở nhà với mẹ. Em không có quyền ghen với mẹ anh đâu nhưng anh cũng phải hiểu là em cần ở bên anh đến nhường nào chứ!
Em chưa bao giờ nghi ngờ vào lòng chung thủy của anh bởi anh là một chàng trai hiền lành, tuy là dân Hà Nội gốc nhưng đố bao giờ thấy anh đua đòi, ăn chơi hay có tư tưởng “trai gái” gì cả. Em cũng thầm cảm ơn anh vì đã từng có rất nhiều cơ hội chúng mình có thể làm được “chuyện đó” nhưng lí trí vẫn thắng. Anh vẫn thường nói “anh sẽ chờ đến đêm tân hôn của hai ta” mặc dù có đôi khi bản năng của em trỗi dậy thật mạnh mẽ. Em lại càng cảm thấy khâm phục anh vì điều đó.
Mùa tình nguyện tiếp theo chỉ có anh đi còn em phải học lớp bồi dưỡng nghiệp vụ sư phạm nên không đi được. Lại một tháng xa cách nhưng em vẫn hoàn toàn tin tưởng ở anh. Một tháng không liên lạc vì nơi anh đến không hề có sóng điện thoại. Em tin tưởng anh bao nhiêu thì lòng em lại tan nát bấy nhiêu khi anh thú nhận đã từng “say nắng” với một cô bạn cùng đội. Anh đã xin lỗi em rất nhiều, rồi còn nói cô ấy không xinh bằng em, mọi thứ đều kém em nhưng tại sao anh lại thế? Chính những lần chán anh trước đây cộng thêm với sự thú nhận này đã làm tình cảm trong em ngày một nguội đi.

Em cũng chỉ là một người phụ nữ, cần được yêu biết bao nhiêu, cần được âu yếm,
chiều chuộng biết bao nhiêu
Có thể nhiều người chửi em là kẻ lẳng lơ, là kẻ phản bội nhưng quả thực trong lúc đang chán nản với tình cảm của hai đứa, chỉ còn thiếu nước chia tay thì em đã gặp anh ấy – một người bạn của anh. Những gì anh ấy dành cho em khác hẳn với cách thể hiện tình cảm của anh. Và dường như sự đồng điệu trong tâm hồn của hai chúng em đã bù đắp lại phần nào những thiếu thốn tình cảm trước đây của em. Anh không bao giờ nghĩ em lại bỏ anh, anh tự tin ở bản thân mình đến nỗi khi em nói rằng “em đã yêu người khác”, anh còn không tin đó là sự thật.
Khi em quyết định điều này, em cũng đau khổ lắm. Cả anh và anh ấy đều là người tốt nhưng trái tim em đã trót trao cho anh ấy mất rồi. Đã từ lâu ngọn lửa tình trong em dành cho anh đã dần lụi tắt nhưng lỗi là do em đã không nói chuyện dứt khoát với anh để anh vẫn nuôi hi vọng.
Điều làm em cảm thấy buồn bã nhất đó là anh ấy lại là bạn của anh. Anh đã cho rằng em và anh ấy đã phản bội lại mình. Tình yêu này đã giết chết một tình bạn đẹp. Nhưng anh chưa một lần oán trách em, điều đó làm em thấy đau lắm. Anh khinh bỉ em và nghĩ rằng em là người lẳng lơ, trơ tráo. Nhưng anh cũng có bao giờ nghĩ đến những nguyên nhân sâu xa dẫn đến chuyện này không? Em và anh ấy đến với nhau bằng tình cảm chân thành và không hề vì một điều gì khác.
Anh cũng đã đến với người khác, thậm chí là mấy người con gái rồi nhưng ai anh cũng chỉ yêu được mấy tháng. Anh quay sang trách em là vì em mà cuộc đời anh như vậy. Anh không bao giờ chịu vươn lên, tìm hiểu xem vì sao lại thế. Em cũng chỉ là một người phụ nữ, cần được yêu biết bao nhiêu, cần được âu yếm, chiều chuộng biết bao nhiêu. Giá như em và anh chưa từng gặp nhau!
Theo Eva
Tôi bên em vì yêu hay vì sex