Xin em đừng khóc ngày vu quy! (Phần 3)
Cảm ơn em! Cảm ơn vì đã giữ đúng lời hứa với anh nhé! Dẫu có buồn, có đau, có nuối tiếc… nhưng anh cảm thấy tâm hồn mình nhẹ nhàng hơn khi em đã không khóc trong ngày Vu Quy...!
Tôi không thể quên lời hứa của mình với em trước đây. “Dù anh có ở nơi đâu, có bận rộn như thế nào đi chăng nữa, nhất định anh sẽ có mặt trong ngày lễ Vu Quy của em!”. Nhưng sao giờ đây, anh thấy thật khó khăn để thực hiện được lời hứa đó, khó lắm – em ạ!
Tôi biết, dù tôi có cố gắng bao nhiêu thì cũng không thể đền đáp hết những mất mát em đã hi sinh cho tôi. Suốt những năm tháng yêu nhau, em dành tất cả tình yêu thương cho anh, hi sinh, chăm chút cho anh đến những việc rất nhỏ nhặt trong cuộc sống… Em đã cố gắng làm tất cả những gì tốt đẹp nhất cho người con trai em yêu, không đòi hỏi bất cứ một sự đền đáp, quan tâm nào của tôi dành cho em hết… Vậy mà, anh tàn nhẫn bỏ rơi người con gái anh yêu thương nhất để lo cho sự nghiệp và tương lai của mình. Anh ích kỉ quá nên cuối cùng anh phải hứng chịu lấy những hậu quả đau đớn do mình gây ra…
Ngày còn yêu nhau, anh thường đến nhà em chơi cờ với Bố, gói bánh cùng Mẹ và thỉnh thoảng dạy kèm môn Toán cho cô em gái bé nhỏ của em. Vậy mà cũng đã gần một năm anh không ghé qua nhà em, không hỏi han tình hình của mọi người trong nhà và cũng chưa một lần điện thoại đến nói chuyện với mọi người trong gia đình… Chắc là khoảng thời gian ấy, mọi người trách cứ anh nhiều lắm! Anh hiểu được cảm giác của mọi người khi chứng kiến em phải trải qua nỗi đau khổ trong suổt thời gian qua! Nhìn vào đôi mắt Bố em như có điều gì trách mắng, còn hiện lên khuôn mặt mẹ là nỗi buồn và sự chua chát, chua chát cho đứa con gái phải rẽ ngang cuộc đời với người đàn ông khác, người mà nó không có một chút tình cảm yêu thương nào hết! Bất giác, anh nhìn thấy đôi mắt ửng đỏ của cô em gái ngoan hiền của em. Ánh mắt buồn thương chị hay là sự căm thù người đàn ông đã bỏ rơi chị gái thân yêu của mình? Dù sao, anh cũng không thể xin mọi người tha thứ cho anh tất cả, không thể giải thích được một lời nào cho tất cả mọi người hiểu anh! Từ đằng xa, tôi nhìn thấy nét thoáng buồn trong đôi mắt sâu thẳm của em. Em không khóc như lời em đã hứa nhưng anh biết, em đang cố gắng nuốt nước mắt vào trong, cố gắng để che đậy những nỗi buồn, nỗi đau em đã phải chịu đựng trong suốt những năm tháng qua…!
Chú rể dường như không chú ý đến anh và chắc hẳn, người ta cũng không thể đọc được nỗi niềm trong ánh mắt em. Nhưng, anh nhận thấy người ấy rất hạnh phúc khi có em bên cạnh! Chỉ nhìn thoáng qua thôi, anh cũng có thể cảm nhận được người ấy rất yêu em…!
Chưa tan cuộc nhưng anh không thể ngồi lâu thêm một chút nào nữa! Vì anh nhận thấy sống mũi mình cay cay, đôi mắt dường như không thể kìm nén nỗi sự xúc động và tiếc thương cho người con gái anh yêu nhất! Anh lặng lẽ ra về trong tiếng nhạc hân hoan và tiếng nói cười của bạn bè và những người thân của em! Một mình dạo qua những con phố đã gắn bó biết bao kỉ niệm của hai đứa, long chợt dâng lên một nỗi buồn đau khôn xiết… Lúc này đây, muốn được một mình, muốn được nhớ lại những kỉ niệm thiêng liêng của hai đứa, muốn dành một khoảng lặng tâm hồn để được nhớ em nhiều hơn… Bỗng đâu đây lời ca trữ tình ngân lên da diết: “Thương lắm tóc dài ơi! Cánh chim chiều đã mỏi… Ta hát cho em bỏng rát tiếng ca buồn!”. Và anh hiểu cảm giác của mình lúc này hơn ai hết. Buồn lắm! Đau lắm! Tiếc nuối lắm! Và, thương em nhiều lắm, em biết không em?
Cảm ơn em! cảm ơn vì đã giữ đúng lời hứa với anh nhé! Dẫu có buồn, có đau, có nuối tiếc… nhưng anh thực sự cảm thấy nhẹ nhàng hơn khi em đã không khóc trong ngày Vu Quy...!
Lam Chiều [ Trở về ]
Các tin khác
| Tâm sự
Ảnh đẹp
|
Hối hận khi chọn anh làm chồng